Chủ nhật, Nam dành cả buổi sáng dọn lại phòng trọ, việc anh vẫn làm định kỳ mỗi tháng một lần, gấp gọn quần áo, lau bàn, sắp lại sách theo đúng thứ tự cũ nếu có ai vô tình xê dịch. Trong lúc dọn ngăn tủ dưới cùng, anh kéo ra một hộp giày cũ đựng vài món đồ từ thời cấp hai cấp ba: một cuốn sổ lưu bút chữ viết nắn nót của bạn bè, vài tấm ảnh in rửa từ hiệu ảnh, một cái vé xem phim đã ố vàng.
Có một tấm ảnh khiến anh dừng tay lâu nhất. Cả nhóm năm người, khi đó còn nhỏ hơn nhiều, đứng trước một quán ăn nhỏ mái tôn, phông nền là tấm biển sơn tay đã bạc màu ghi "Cơm Bà Tư". Ai cũng cười toe, tay cầm ly nước mía, quần áo đồng phục trường còn xộc xệch vì mới tan học. Nam nhớ mang máng đó là một buổi chiều sau khi cả nhóm góp tiền lẻ mua chung một ly chè, ngồi ăn chịu cho tới cuối tháng mới trả bà Tư.
Anh đặt tấm ảnh lên bàn, ngồi nhìn một lúc lâu trước khi quay lại với chiếc laptop.
Từ hôm thứ Năm, cái file Excel anh lập trong quán cà phê giờ trưa đã dày thêm vài dòng, nhưng vẫn còn nhiều khoảng trống cần lấp. Nam quyết định làm việc mình vốn giỏi nhất: lật lại toàn bộ lịch sử giao dịch của quỹ nhóm từ ngày đầu tiên app được đưa vào sử dụng, đầu năm 2024, để xem có bất kỳ dấu hiệu tương tự nào từng xảy ra trước đó mà anh chưa từng để ý, vì lúc ấy chưa có lý do gì để soi kỹ.
Công việc mất gần ba tiếng đồng hồ. Anh kéo từng trang lịch sử, chụp màn hình, dán vào một bảng riêng, đối chiếu ngày giờ tạo giao dịch với ngày giờ diễn ra sự kiện thật (anh nhớ khá rõ vì mỗi lần đi ăn nhóm đều có chụp ảnh, đăng story, dễ dàng tra ngược lại thời gian).
Phần lớn đều bình thường: ai đó tạo giao dịch ngay tại quán, ngay sau khi ăn xong, đúng như một app chia tiền vẫn hoạt động. Nhưng tới khoảng đầu năm nay, cách đây chỉ vài tháng, anh tìm thấy một dòng khiến ngón tay gõ trên bàn phím của anh khựng lại.
Một giao dịch được tạo lúc 02:47 sáng, ghi số tiền bốn trăm hai mươi nghìn, tên quán là "Trà Sữa Ngọc Hạ", trong khi cả nhóm chưa từng ghi nhận có ai tới quán đó vào đúng ngày ghi trong giao dịch. Nam nhớ mang máng đây chính là tên quán Hạ từng mở, cùng góp vốn với Uyên, chỉ mới đóng cửa cách đây vài tháng.
Anh gõ tên quán vào ô tìm kiếm trên điện thoại, dù biết trước kết quả sẽ ra sao. Trang mạng xã hội của tiệm hiện lên, bài đăng cuối cùng ghi ngày đóng cửa vĩnh viễn, đúng khớp với ngày trong giao dịch cũ mà Nam vừa tìm thấy, tính lệch không quá một ngày.
Anh ngồi thẳng lưng lại, nhìn chằm chằm vào màn hình. Nếu đây thật sự là một giao dịch "dự đoán" giống cái tuần trước, thì nó không chỉ báo trước một bữa ăn vui vẻ như ở Quán Ốc Dì Ba. Nó từng báo trước, chỉ vài tháng trước, đúng ngày một trong những người bạn của anh đóng cửa cả sự nghiệp đầu tiên của mình.
Nam không nhớ rõ lúc đó nhóm có phản ứng gì đặc biệt trong app hay không, vì thời điểm ấy anh chưa có thói quen soi kỹ lịch sử giao dịch như bây giờ. Anh chỉ nhớ mang máng có một khoảng thời gian Hạ ít nhắn tin hơn hẳn trong nhóm chat, và không ai hỏi nhiều, vì nghĩ đơn giản là cô bận rộn dọn dẹp sau khi đóng tiệm.
Anh gõ thêm một dòng vào file Excel, cột ghi chú, chữ nhỏ hơn những dòng khác vì đây không còn là dữ liệu khách quan nữa, mà là một suy đoán cá nhân anh chưa dám chia sẻ với ai.
Không phải lần đầu. Có ít nhất một lần trước đó, gắn với chuyện của Hạ. App không dự đoán bữa ăn. Nó dự đoán chuyện gì đó lớn hơn, và luôn đúng vào lúc có chuyện xảy ra.
Anh nhìn lại tấm ảnh cũ trên bàn lần nữa, năm gương mặt trẻ con cười trước quán bà Tư, rồi gập màn hình laptop lại, không phải vì đã xong việc, mà vì anh cần một khoảng lặng trước khi quyết định bước tiếp theo là gì. Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ cuối tuần vẫn rộn ràng như mọi Chủ nhật khác, chỉ có Nam là biết mình vừa tìm ra một thứ không thể coi là bình thường được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →