🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối thứ Ba, cả nhóm hiếm hoi gọi video chung, việc ít khi xảy ra vì ai cũng bận theo cách riêng. Ý tưởng là của Hạ, nhắn vào nhóm buổi chiều: "Tối nay rảnh không, gọi video coi mặt nhau chút, lâu rồi không đủ năm đứa cùng lúc." Không ai từ chối.

Bảy giờ rưỡi, năm khung hình nhỏ hiện lên cùng một màn hình. Lâm ngồi trong phòng riêng, phía sau là hai màn hình máy tính sáng trưng, một cái đang chạy dòng code chớp tắt. Uyên đang ở nhà, tóc còn ướt sau khi tắm, phông nền là cửa sổ nhìn ra sông, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa. Tùng gọi từ ngoài đường, cầm điện thoại đi bộ, sau lưng là dòng xe cộ, thỉnh thoảng tiếng còi xe chen vào cuộc trò chuyện. Hạ ngồi trong phòng trọ nhỏ, ánh sáng đèn huỳnh quang trắng làm da mặt hơi xanh. Nam ngồi ở bàn học cũ, phía sau là kệ sách gọn gàng theo thứ tự chữ cái, thói quen từ hồi sinh viên.

Câu chuyện xoay quanh những thứ vặt vãnh: bộ phim ai cũng đang xem, một quán trà chanh mới mở gần nhà Uyên, chuyện Lâm than thở về một con bug tìm hoài không ra. Tiếng cười lấp đầy khoảng trống giữa những câu nói, đúng kiểu nhóm bạn quen nhau đã mười mấy năm, không cần khởi động, cứ thế mà trôi.

Có một lúc, Tùng đùa hỏi cả nhóm dạo này ai rảnh, cuối tuần đi ăn không, chính anh chủ động rủ, việc hiếm khi xảy ra vì thường Tùng là người bận nhất vì lịch chụp ảnh sự kiện dày đặc. Uyên trả lời nhanh, nói mình bận, đổi chủ đề gần như ngay lập tức, chuyển sang hỏi Lâm về cái app đang cập nhật gì mới. Nam để ý thấy sự chuyển hướng đó nhanh hơn bình thường, nhưng không nói gì.

Rồi tới lượt Hạ. Lâm, vô tình hay cố ý, nhắc tới chuyện hồi xưa nhóm hay ghé quán trà sữa của Hạ uống ủng hộ, hỏi giờ tiệm sao rồi, có định mở lại không. Câu hỏi bình thường, kiểu hỏi thăm không ác ý. Nhưng khuôn mặt Hạ trên màn hình khựng lại nửa giây, nụ cười giữ nguyên nhưng có gì đó cứng lại phía sau đó.

"Thôi, để tính sau," Hạ nói, giọng vẫn nhẹ nhàng. "Giờ đi làm ở trung tâm thương mại ổn hơn, đỡ lo."

Không ai hỏi thêm. Cuộc trò chuyện trôi tiếp sang chuyện khác, như một dòng nước gặp đá thì tự động rẽ qua bên cạnh, không dừng lại, không có ai cố tình lờ đi, chỉ là bản năng của một nhóm bạn biết chỗ nào không nên đào sâu.

Nam ngồi im lặng lâu hơn bình thường trong buổi gọi hôm đó, chỉ góp chuyện khi cần. Anh nhận ra mình đang làm một việc khác hẳn mọi lần: không còn chỉ nghe để trò chuyện, mà đang nghe để tìm những khoảng lặng. Cái khoảng lặng nửa giây của Hạ. Cái chuyển chủ đề hơi nhanh của Uyên. Cái cách Tùng chủ động rủ đi ăn đúng vào lúc mọi người khác đều có vẻ tránh chuyện tiền bạc.

Có lẽ chẳng liên quan gì tới nhau. Có lẽ chỉ là năm người bạn đang ở độ tuổi ai cũng có một khoản không muốn nói ra, chuyện bình thường của người lớn. Nhưng từ sau tối thứ Năm tuần trước, Nam không còn tin dễ dàng vào chữ "bình thường" nữa.

Cuộc gọi kết thúc lúc gần chín giờ, mỗi người tắt màn hình theo cách riêng: Lâm quay lại với hai màn hình code, Uyên vẫy tay chào rồi biến mất trước tiên, Tùng nói "tao tới nhà rồi, thôi ngủ đi tụi bây" trước khi cúp máy, Hạ chỉ lặng lẽ để cuộc gọi tự thoát ra sau một câu chào ngắn.

Nam ngồi lại một mình, mở app lên theo thói quen cuối ngày. Số dư quỹ nhóm hiện ra, dòng giao dịch sáu trăm tám mươi nghìn hôm thứ Bảy giờ đã nằm yên trong lịch sử, không còn đánh dấu "dự kiến" nào nữa, cũng không có gì bất thường thêm trong suốt mấy ngày qua.

Nhưng khi anh kéo xuống, nhìn lại toàn bộ tuần vừa rồi, một điều nhỏ khiến anh dừng tay: số tiền bị trừ khớp đúng, không sai một đồng, với đúng những gì đã xảy ra thật. Không phải một dự đoán mơ hồ rồi lệch đi chút ít như mọi ước tính bình thường vẫn thường lệch. Khớp tuyệt đối. Và một khoản tiền khớp tuyệt đối với tương lai, với Nam, chưa bao giờ là chuyện ngẫu nhiên.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →