🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Bảy tuần sau, Nam ghé trung tâm thương mại gần nhà mua một đôi giày công sở đã mòn đế từ lâu, việc anh cứ trì hoãn mãi vì bận. Anh không định gặp ai quen, chỉ tính đi thẳng vào, mua xong rồi về, nhưng đi ngang qua khu quầy mỹ phẩm thì thấy Hạ đang đứng sau quầy, mặc đồng phục xanh đậm, tóc buộc gọn, đang tư vấn cho một khách hàng lớn tuổi.

Khu quầy mỹ phẩm sáng trưng dưới đèn led, mùi nước hoa mẫu thử lẫn vào nhau thành một thứ mùi nồng khó gọi tên, tiếng nhạc pop phát ra từ loa trần trung tâm thương mại vọng xuống đều đều. Anh đợi tới khi Hạ rảnh tay mới bước lại gần, giơ tay chào. "Ê, làm ở đây luôn hả, tao không biết đúng quầy này."

Hạ giật mình nhẹ khi thấy Nam, nụ cười xuất hiện chậm hơn bình thường, như phải mất một giây để điều chỉnh lại nét mặt. "Ừ, mới chuyển qua khu này tuần trước. Mày đi mua gì vậy?"

"Giày, đế mòn quá rồi." Nam đáp, rồi hỏi thăm vài câu vu vơ về công việc, về ca làm, cố giữ giọng điệu nhẹ nhàng như mọi lần gặp bạn cũ tình cờ. Nhưng Hạ trả lời ngắn hơn thường lệ, tay cứ luôn chân sắp lại mấy hộp son trên quầy dù chúng đã thẳng hàng sẵn, một cử chỉ Nam nhận ra là dấu hiệu của sự lo lắng đang cố giấu.

"Mày có sao không?" Nam hỏi, không kìm được, giọng hạ xuống, chỉ đủ hai người nghe giữa tiếng nhạc nền của trung tâm thương mại. "Tao thấy dạo này mày hơi... khác."

Hạ ngẩng lên nhìn Nam, ánh mắt thoáng qua một nét gì đó giống như sợ hãi, rồi cô cúi xuống, giọng nhỏ lại. "Có gì đâu, chắc mệt thôi."

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi Nam rung lên, mạnh hơn những lần rung thông thường vì âm lượng báo giao dịch anh đã chỉnh riêng để không bỏ lỡ. Anh móc ra xem, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng khi đọc dòng chữ hiện trên màn hình.

GIAO DỊCH MỚI · -3.500.000đ · QUÁN CHAY AN LẠC · Dự kiến 20:00, thứ Ba

Ba triệu năm trăm nghìn. Số tiền lớn hơn hẳn ba lần trước cộng lại, một con số không còn giống một bữa ăn thông thường của năm người bạn, mà giống một khoản gì đó nghiêm trọng hơn nhiều. Nam đứng sững, quên mất mình đang đứng trước mặt Hạ.

"Gì vậy?" Hạ hỏi, giọng lo lắng thật sự lúc này, nhìn thấy sắc mặt Nam thay đổi rõ rệt.

Nam ngập ngừng, rồi xoay điện thoại cho Hạ xem, không hẳn có chủ đích, chỉ là phản xạ của một người đang cần chia sẻ gánh nặng với ai đó ngay lúc ấy. Hạ đọc dòng chữ, mặt cô trắng bệch đi trong tích tắc, tay đang cầm hộp son bỗng dưng buông thõng xuống, suýt rơi khỏi quầy nếu cô không kịp giữ lại.

"Ba triệu rưỡi..." Hạ lẩm bẩm, giọng gần như không thành tiếng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại như đang cố tìm ra một lỗi nào đó trong con số vừa đọc.

"Mày biết gì hả?" Nam hỏi ngay, không kịp suy nghĩ, giọng gấp gáp hơn anh muốn.

Hạ ngước lên, có một khoảnh khắc rất ngắn cô như định nói điều gì đó, môi hé mở, nhưng rồi lại khép lại, lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Không, tao không biết gì hết. Chắc trùng hợp thôi."

"Hạ..." Nam định nói thêm, nhưng một khách hàng khác bước tới quầy, hỏi Hạ về một sản phẩm, và cô lập tức quay sang phục vụ, giọng điệu chuyên nghiệp trở lại như chưa có gì xảy ra, dù đôi tay vẫn còn hơi run khi cầm sản phẩm đưa cho khách.

Nam đứng lùi lại một bước, không muốn làm phiền thêm, nhưng trong đầu, câu hỏi Hạ buột miệng lúc nãy, câu chưa kịp hỏi hết, cứ vang mãi không dứt: tụi mày biết gì rồi hả. Không phải câu hỏi của một người vô can. Đó là câu hỏi của một người đang sợ bị phát hiện, và Nam, đứng đó giữa tiếng nhạc nền của trung tâm thương mại, chợt hiểu rằng con số ba triệu năm trăm nghìn kia không hề ngẫu nhiên chút nào.

Anh mua đôi giày mà gần như không nhớ nổi mình đã chọn màu gì, chỉ đưa thẻ, ký tên, nhận túi rồi đi thẳng ra bãi xe. Trong đầu, ba cái tên cứ xoay vòng không dứt: Uyên, Tùng, giờ thêm cả Hạ. Ba người, ba khoảnh khắc né tránh khác nhau, nhưng cùng chung một thứ cảm giác mà Nam bắt đầu nhận ra rõ ràng hơn sau mỗi lần chạm phải: ai cũng đang giữ một phần sự thật cho riêng mình, và cái app kia, bằng cách nào đó, đang lần lượt gọi tên từng phần sự thật ấy ra ánh sáng theo một trình tự mà không ai trong bọn họ được quyền chọn trước.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →