🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Ba, đúng như dự đoán, cả nhóm tụ tập ở Quán Chay An Lạc, một quán nằm gần chợ Xóm Chiếu, nhưng không phải do ai trong năm người chủ động rủ. Khoa, người bạn cấp ba tổ chức sinh nhật hôm trước ở Quán Ốc Dì Ba, giờ tới lượt mời cả nhóm ăn chay cầu an cho bà nội vừa qua đời, một dịp không ai nỡ từ chối.

Quán nhỏ, ấm cúng, ánh sáng vàng nhạt, mùi nhang trầm thoảng nhẹ từ bàn thờ nhỏ đặt góc quán, hoà với mùi nấm kho, mùi đậu hũ chiên giòn. Bàn dài kê giữa quán, hơn chục người ngồi quanh, không chỉ có nhóm năm người mà còn cả bạn bè cấp ba khác, đông đủ hơn hẳn những lần tụ tập riêng. Trên tường treo một tấm lịch treo cũ và vài bức tranh chữ thư pháp, chủ quán là một cô lớn tuổi ăn chay trường, tự tay nấu từng món, giọng nói nhỏ nhẹ mỗi lần ra dọn bàn.

Câu chuyện trôi qua vài món ăn đầu, mọi thứ vẫn bình thường, cho tới khi một người bạn ngồi cuối bàn, không thuộc nhóm năm người, không biết gì về những căng thẳng gần đây, buột miệng hỏi to, giọng vô tư.

"Ủa Hạ, hồi đó mày với Uyên mở tiệm trà sữa sao rồi? Lâu không thấy mày đăng bài, dẹp tiệm luôn hả?"

Cả bàn thoáng im lặng nửa giây, đủ để Nam nhận ra không chỉ mình anh đang chú ý. Hạ, đang gắp một miếng nấm, đũa khựng lại giữa không trung, mặt cô cứng đờ, cố nặn ra một nụ cười nhưng không kịp che giấu ánh mắt hoảng loạn thoáng qua.

"Ừ... dẹp rồi," Hạ đáp, giọng nhỏ, cố giữ bình thường nhưng không giấu được sự gượng gạo.

Người bạn kia, không nhận ra bầu không khí vừa đổi, tiếp tục hỏi thêm, giọng vẫn hồn nhiên. "Sao vậy, hồi đó thấy đông khách mà, tiếc ghê. Chắc lỗ vốn dữ lắm hả, nghe nói Uyên góp vốn chung nữa mà."

Uyên, ngồi cách đó ba ghế, đặt đũa xuống, khuôn mặt thoáng qua một nét gì đó giữa bảo vệ và bối rối. Cô định nói gì đó nhẹ nhàng để lấp khoảng trống, nhưng lời thoát ra lại không hề nhẹ nhàng như cô định.

"Thôi mà, chuyện cũ rồi, nhắc chi," Uyên nói, giọng hơi gắt hơn ý cô muốn, rồi tiếp luôn một câu không kịp cân nhắc. "Với lại tiền đó có gì đâu, sáu chục triệu ẩm ương thôi mà, từ từ Hạ trả cũng được, tao có cần gấp đâu."

Câu nói vừa dứt, cả bàn chợt im bặt. Sáu mươi triệu. Con số vừa bị nói ra công khai, trước mặt hơn chục người, trong đó có cả những người ngoài nhóm năm người thân thiết. Uyên nhận ra ngay mình vừa nói hớ, mặt cô tái đi, đưa tay lên miệng nhưng đã quá muộn.

Hạ đứng bật dậy khỏi ghế, tiếng ghế nhựa cạ vào nền gạch tạo ra âm thanh chói tai giữa không gian đang im lặng. Mặt cô đỏ bừng, không phải vì giận, mà vì một thứ xấu hổ tận cùng, thứ cảm giác của một người vừa bị lột trần trước mặt tất cả những ai quen biết.

"Xin lỗi, tao... tao ra ngoài chút," Hạ lắp bắp, không nhìn ai, quay lưng bước thẳng ra cửa quán, không đợi ai cản.

"Hạ, đợi đã—" Uyên đứng dậy theo, nhưng chỉ bước được hai bước rồi dừng lại, tay đưa lên rồi buông xuống, như nhận ra mình không có quyền đuổi theo lúc này, không phải sau câu nói vừa rồi.

Cả bàn còn lại chìm trong im lặng ngượng ngùng, người bạn vô tình hỏi câu đầu tiên giờ mặt cũng tái mét, lí nhí xin lỗi dù không hiểu hết chuyện gì vừa xảy ra. Nam nhìn sang Tùng, thấy anh đang siết chặt cái ly nước trong tay, hàm nghiến lại, ánh mắt nhìn theo hướng cửa quán nơi Hạ vừa biến mất, một biểu cảm phức tạp mà Nam không đọc được hết ý nghĩa.

Lâm, ngồi cạnh Nam, khẽ chạm vào tay anh, ghé sát nói nhỏ, giọng chỉ đủ hai người nghe. "Sáu chục triệu, mày biết gì về vụ này không?"

Nam lắc đầu, mắt vẫn dán vào Uyên, người đang đứng chôn chân giữa quán, không dám ngồi xuống cũng không dám bước ra ngoài theo Hạ, như một người vừa vô tình làm vỡ thứ gì đó quý giá mà không cách nào ráp lại được nữa.

Bữa ăn còn lại trôi qua trong không khí gượng gạo, ai cũng cố nói chuyện khác để lấp đầy khoảng trống, nhưng câu chuyện cứ đứt quãng, không ai thật sự để tâm vào món ăn trước mặt nữa. Khoa, chủ tiệc, có vẻ áy náy vì bữa cầu an của bà mình lại thành nơi xảy ra chuyện không vui, liên tục xin lỗi dù chẳng phải lỗi của cậu. Nam ăn cho có, mắt thỉnh thoảng liếc ra cửa, tự hỏi Hạ giờ đang đứng ở đâu ngoài con hẻm tối, một mình với con số vừa bị phơi bày trước tất cả mọi người.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →