🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng Chủ nhật, trời TP.HCM hiếm hoi trong xanh, không có cái nắng gắt thường thấy, chỉ hơi se se vì một cơn mưa đêm qua vừa dứt. Tùng nhắn cho Nam từ sáng sớm, hỏi có rảnh đi bộ một vòng công viên gần nhà Nam không, một lời rủ hiếm hoi vì bình thường Tùng không phải kiểu người thích vận động buổi sáng.

Nam đồng ý ngay, một phần vì tò mò, một phần vì sau mấy tuần căng thẳng, một buổi sáng bình thường nghe hấp dẫn hơn bao giờ hết.

Công viên nhỏ gần khu trọ Nam đông người tập thể dục, các cụ già đánh cầu lông, vài nhóm thanh niên chạy bộ, tiếng nhạc dưỡng sinh phát ra từ chiếc loa kéo cũ ai đó mang theo. Tùng tới đúng giờ, mặc áo phông đơn giản, máy ảnh vẫn đeo trên cổ như một phần cơ thể không thể thiếu, dù hôm nay chẳng có việc gì cần chụp.

"Sao tự nhiên rủ đi bộ vậy?" Nam hỏi khi cả hai bắt đầu đi vòng quanh hồ nước nhỏ giữa công viên.

"Không có gì, lâu rồi tao với mày không nói chuyện riêng thôi." Tùng cười, đưa tay vuốt nhẹ lên thân máy ảnh, thói quen quen thuộc mỗi khi anh có điều gì đó trong đầu. "Dạo này công việc cũng mệt, cần đi bộ giải toả chút."

Hai người đi chậm rãi, không vội, thỉnh thoảng dừng lại để Tùng chụp vài tấm ảnh những khoảnh khắc bình thường: một cụ ông đang tập thái cực quyền, một chú chim sẻ đậu trên thành ghế đá, ánh nắng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đường. Tùng có thói quen chụp những thứ chẳng ai để ý, một chiếc lá rơi giữa dòng, một đôi giày cũ ai đó bỏ quên bên gốc cây, nói rằng nghề ảnh dạy anh nhìn ra vẻ đẹp ở những chỗ người ta thường bước qua mà không dừng lại.

"Dạo này nghề nhiếp ảnh sao rồi?" Nam hỏi, cố tình hỏi chung chung, không nhắc gì tới tiền bạc.

"Cũng ổn, tháng này ít show hơn tháng trước, mấy cặp cưới toàn dời qua mùa cưới cuối năm hết," Tùng đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng Nam để ý một chi tiết nhỏ: câu trả lời có phần dài dòng hơn cần thiết, như đang cố giải thích kỹ để không ai hỏi thêm.

"Mày ổn không đó?" Nam hỏi thẳng hơn một chút, không nhìn thẳng vào Tùng, chỉ nhìn ra mặt hồ, để câu hỏi bớt nặng nề.

Tùng im lặng vài giây, bước chân chậm lại. "Ổn mà. Sao tự nhiên hỏi vậy?"

"Không có gì, chỉ thấy dạo này mày với Uyên có vẻ hơi... căng." Nam chọn từ cẩn thận, không muốn nhắc thẳng tới bữa lẩu hay bữa chay vừa rồi.

"À, chuyện đó hả," Tùng cười nhạt, một nụ cười không giống mọi khi. "Chuyện nhỏ thôi, để tụi tao tự giải quyết."

Nam không hỏi thêm, chỉ gật đầu, tiếp tục bước đi cạnh bạn mình. Anh nhận ra Tùng cũng đang giữ một điều gì đó, giống như Uyên, giống như Hạ, nhưng anh không muốn ép, không muốn trở thành người lúc nào cũng đào bới bí mật của bạn bè chỉ vì một cái app khiến anh bất an.

Họ ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới bóng cây, im lặng một lúc, nhìn mấy đứa trẻ con chạy đuổi nhau trên bãi cỏ gần đó, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa buổi sáng yên bình.

"Ê Nam," Tùng lên tiếng, giọng đột nhiên nhẹ nhõm hơn, như cố đùa để phá vỡ không khí trầm lắng. "Mai mốt tao mà biến mất khỏi nhóm chat là biết tao trốn nợ app rồi đó nghen, đừng đi tìm."

Nam cười theo, nhưng nụ cười không trọn vẹn, một cảm giác gì đó nằng nặng đọng lại trong lòng anh sau câu đùa tưởng như vô hại ấy. Anh không biết Tùng đang đùa thật hay đang, bằng một cách nào đó, nói ra một phần sự thật mà chính bản thân cũng chưa dám đối diện trực tiếp.

"Đừng có nói vậy," Nam đáp, giọng nghiêm hơn Tùng mong đợi. "Tụi mình có chuyện gì cũng phải nói với nhau, đừng tự ôm một mình."

Tùng nhìn Nam một lúc, ánh mắt thoáng chút bất ngờ trước sự nghiêm túc đột ngột, rồi gật đầu, không nói gì thêm, chỉ đưa máy ảnh lên chụp một tấm hình mặt hồ lấp lánh nắng sớm, như muốn giữ lại khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này trước khi mọi thứ có thể đổi khác. Hai người ngồi thêm một lúc lâu nữa, không nói gì nhiều, chỉ để tiếng trẻ con cười đùa và tiếng nhạc dưỡng sinh lấp đầy khoảng im lặng giữa họ, thứ im lặng dễ chịu của hai người bạn không cần lời để hiểu nhau.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →