Tối Chủ nhật, sau buổi đi bộ với Tùng, Nam về phòng trọ, tắm rửa, ăn qua loa một tô mì gói rồi ngồi vào bàn, mở laptop gọi video riêng cho Lâm, việc anh định làm từ mấy hôm nay nhưng cứ lần lữa vì không biết bắt đầu từ đâu.
Lâm bắt máy sau vài hồi chuông, phía sau anh là căn phòng quen thuộc với hai màn hình sáng, nhưng lần này cả hai đều tối, chỉ còn ánh đèn bàn nhỏ chiếu lên khuôn mặt có vẻ mệt mỏi hơn thường lệ.
"Ê, có chuyện gì mà gọi giờ này?" Lâm hỏi, giọng khàn nhẹ.
"Tao cần cho mày coi cái này." Nam chia sẻ màn hình, mở file Excel đã lập gần hai tuần nay, từng dòng giao dịch, từng cột đối chiếu, từng ghi chú cẩn thận theo đúng thói quen nghề nghiệp của anh.
Lâm im lặng đọc, cuộn chuột xuống từng dòng, im lặng lâu hơn Nam tưởng. Không có tiếng gõ bàn phím, không có câu bình luận nào theo thói quen thường thấy của một người vốn hay nói nhiều khi nhìn thấy dữ liệu.
"Mày thấy chưa?" Nam lên tiếng trước, không chịu nổi sự im lặng kéo dài. "Bốn lần, Lâm à. Bốn lần liên tiếp, mỗi lần là một con số khớp tuyệt đối với một chuyện nghiêm trọng nào đó trong nhóm mình. Tao không tin đây là trùng hợp nữa."
Lâm vẫn im lặng, tay đưa lên xoa mặt, một cử chỉ mệt mỏi hiếm khi Nam thấy ở người bạn vốn luôn tự tin về khả năng kiểm soát mọi dòng code mình viết ra.
"Tao cũng không tin là trùng hợp," Lâm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nhỏ hơn bình thường rất nhiều. "Thật ra... tao đã thấy bất an từ lâu rồi, chỉ là tao không biết nói sao với tụi mày, sợ tụi mày nghĩ tao dựng chuyện, hoặc tệ hơn, nghĩ tao cố ý làm vậy."
"Không ai nghĩ mày cố ý hết," Nam nói, giọng dịu lại. "Nhưng mày phải nói cho tao biết, cái app này lấy dữ liệu từ đâu ra. Mày từng nói có 'ít data tham khảo' lúc mới code, đó là gì?"
Lâm nhìn thẳng vào camera một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì đó trong đầu, rồi thở dài. "Tao chưa sẵn sàng nói hết chuyện đó qua điện thoại đâu, Nam à. Có... có nhiều thứ liên quan, tao cần thời gian sắp xếp lại suy nghĩ."
Nam không ép, dù trong lòng thấy nôn nao muốn biết ngay lập tức. Anh hiểu, qua nhiều năm quen biết, khi Lâm nói cần thời gian, nghĩa là điều sắp nói ra không hề đơn giản, và ép buộc chỉ khiến Lâm đóng cửa lại nhanh hơn.
"Được," Nam gật đầu. "Nhưng mày phải hứa, khi nào sẵn sàng thì phải nói thật hết, không giấu tao nữa."
"Tao hứa." Lâm đáp, giọng có phần nhẹ nhõm hơn, như vừa trút được một phần gánh nặng chỉ bằng việc thừa nhận rằng mình đang giấu điều gì đó.
Cả hai im lặng một lúc, chỉ còn tiếng quạt máy chạy đều đều vọng qua từ phía phòng Lâm. Rồi Lâm lên tiếng, giọng trầm hơn, như đang tự nói với chính mình nhiều hơn là nói với Nam.
"Tao nghĩ tụi mình phải quay lại Sổ Bà Tư, đọc kỹ hơn. Không phải chỉ vài trang cậu Hai đưa coi chơi hôm bữa, mà đọc hết, từ đầu tới cuối, cẩn thận."
"Ừ, được. Cuối tuần này đi tiếp." Nam gật đầu, rồi hỏi thêm, không kìm được thắc mắc đang cồn cào trong đầu suốt buổi tối. "Mày sợ cái gì trong đó, Lâm?"
Lâm không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống bàn phím trước mặt một lúc lâu, rồi ngẩng lên, ánh mắt có gì đó Nam chưa từng thấy ở bạn mình trước đây, một thứ gần giống với sự ăn năn.
"Tao sợ..." Lâm bắt đầu, rồi dừng lại, đổi ý. "Thôi, để cuối tuần, tao nói hết một lần cho rõ."
Cuộc gọi kết thúc sớm hơn mọi khi, Lâm cúp máy ngay sau câu nói đó, không kịp để Nam hỏi thêm câu nào. Nam ngồi nhìn màn hình laptop đã tắt, căn phòng trọ im ắng bao quanh, chỉ còn tiếng xe máy thỉnh thoảng chạy ngang ngoài hẻm. Anh có cảm giác mình vừa chạm tới ngưỡng cửa của một điều gì đó lớn hơn nhiều so với vài giao dịch lạ trên một cái app chia tiền, và lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc điều tra riêng của mình, Nam không chắc mình có thật sự muốn biết hết sự thật hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →