🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tháng Bảy, cái nóng đặc trưng của Sài Gòn giữa mùa mưa xen kẽ những cơn dông chiều bất chợt, Hẻm 118 vẫn giữ nguyên vẻ quen thuộc như bao năm qua, chỉ có tấm bảng hiệu "Quán Cô Tư 2" giờ đã được sơn lại mới hơn một chút, do chính Lâm bỏ tiền túi ra thuê người sửa sang, một món quà nhỏ anh dành tặng cậu mình sau tất cả những gì đã xảy ra. Cái quạt trần cũ vẫn còn đó, vẫn kêu cọt kẹt đúng nhịp như hồi bà Tư còn sống, ông Hai nhất quyết không chịu thay, dù thợ điện tới sửa mấy lần đều khuyên nên đổi cái mới cho an toàn.

Cuộc sống của từng người trong nhóm đã ổn định hơn nhiều so với những tháng đầu năm đầy biến động. Hạ đã trả được năm đợt đúng hạn cho Uyên, số nợ giờ chỉ còn lại một phần ba so với ban đầu, và cô đã bắt đầu ấp ủ một kế hoạch nhỏ khác, không phải mở lại tiệm trà sữa, mà là học thêm về quản lý bán lẻ để phát triển sự nghiệp vững vàng hơn tại chính vị trí trưởng ca đang làm.

Tùng nhận thêm được vài hợp đồng chụp ảnh dài hạn cho một công ty sự kiện lớn, thu nhập ổn định hơn hẳn, đủ để anh vừa trả nợ đều đặn vừa dành dụm được một khoản nhỏ. Anh vẫn còn giữ khoảng cách nhất định với Nam trong vài tuần đầu sau đêm Chốt Sổ, nhưng theo thời gian, những buổi đi bộ công viên cuối tuần đã dần trở lại, không còn nặng nề như trước, dù cả hai đều hiểu, có những vết nứt cần thời gian dài hơn để lành hẳn.

Uyên bớt hẳn thói quen giành trả tiền mọi bữa ăn của cả nhóm, thay vào đó, cô học cách chia sẻ gánh nặng cùng mọi người một cách công bằng hơn, và mỗi khi muốn giúp đỡ ai đó, cô đều nói thẳng ra thay vì âm thầm làm rồi giấu kín như trước.

Lâm tiếp tục phát triển app "Đồng Chi" theo hướng đã thoả thuận với chị Diễm, tập trung vào tính năng chia tiền thông thường, minh bạch, không còn dính dáng gì tới khả năng dự đoán kỳ lạ nữa. Anh giữ lại bản gốc Sổ Bà Tư như một kỷ vật riêng, cất kỹ trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, thỉnh thoảng mang ra đọc lại một mình những khi nhớ bà.

Còn Nam, vẫn giữ nguyên công việc kiểm toán quen thuộc, vẫn còn thói quen gõ ngón tay lên bàn khi tính nhẩm, nhưng anh không còn dùng những con số để né tránh cảm xúc như trước nữa. Anh học cách nói thẳng những gì mình lo lắng, thay vì âm thầm quan sát rồi giữ trong lòng, một bài học đắt giá mà đêm Chốt Sổ đã dạy cho anh sâu sắc hơn bất kỳ cuốn sách nào từng đọc.

Buổi chiều hôm đó, khi Nam đang ngồi làm việc, điện thoại rung lên với một tin nhắn từ Hạ, gửi vào nhóm chat chung, khác hẳn phong cách trầm lặng vốn có của cô.

Tối nay xuống quán cũ đi, tao trả hết nợ Uyên rồi, bao một bữa cho cả nhóm.

Nam đọc dòng tin nhắn, một nụ cười tự nhiên nở trên môi. Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết nhau, chính Hạ là người chủ động đứng ra mời cả nhóm một bữa ăn, không còn né tránh, không còn giấu giếm, chỉ đơn giản là một lời mời chân thành từ một người bạn đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất của chính mình.

Anh gõ trả lời ngay, kèm theo một biểu tượng chúc mừng, rồi nhắn tiếp cho Lâm, Uyên, Tùng, xác nhận sẽ có mặt đầy đủ tối nay tại Hẻm 118, nơi mọi câu chuyện của họ đã bắt đầu từ rất nhiều năm trước, và giờ đây, sau tất cả những sóng gió vừa qua, vẫn là nơi họ chọn quay về.

Anh xếp gọn hồ sơ trên bàn làm việc, đứng dậy sớm hơn thường lệ, một nụ cười vẫn còn đọng lại trên môi suốt quãng đường về nhà thay đồ trước khi tới quán. Ngoài trời, một cơn mưa chiều vừa dứt, hơi đất bốc lên thơm nồng khắp các con phố, và Nam, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hoàn toàn, không còn một khoản nào, dù là tiền bạc hay bí mật, còn treo lơ lửng chưa được giải quyết giữa anh và những người bạn thân nhất đời mình.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →