Bảy giờ tối, Quán Cô Tư 2 rộn ràng hơn thường lệ, năm người bạn cùng ông Hai ngồi quây quần quanh chiếc bàn dài quen thuộc, đèn vàng toả sáng ấm áp khắp không gian nhỏ, mùi cá kho tộ và canh chua bốc lên thơm lừng từ gian bếp phía sau, đúng những món ăn họ vẫn yêu thích từ thời còn là những đứa trẻ ăn chịu nơi đây.
Không có bất kỳ giao dịch ma nào báo trước bữa ăn này. Không có dòng chữ lạ nào hiện lên trên màn hình điện thoại ai đó giữa đêm khuya. Đây đơn giản chỉ là một bữa ăn thật, tự nhiên, được quyết định bởi chính những con người đang ngồi quanh bàn, không phải bởi bất kỳ thuật toán hay linh cảm nào từ quá khứ.
"Nhớ hồi đó tao còn tưởng con app điên rồi chứ," Tùng cười lớn, gắp thêm miếng cá vào chén Hạ, người giờ đây đã lấy lại được vẻ tự tin quen thuộc. "Ai dè cuối cùng nó lại là cái thứ đưa tụi mình lại gần nhau hơn."
"Ừ, kiểu học được cách nói thiệt với nhau theo cách đau nhất có thể," Uyên đáp, bật cười, tay không còn xoay chiếc nhẫn liên tục như trước, một dấu hiệu nhỏ cho thấy nỗi lo âu thường trực trong cô đã vơi bớt đi nhiều.
Cả bàn cười theo, những câu chuyện cũ được nhắc lại, không còn mang nặng nỗi đau như những tuần trước, mà đã hoá thành những kỷ niệm chung, một phần lịch sử của tình bạn mà họ có thể cùng nhau nhìn lại mà không còn cảm thấy nhói lòng. Hạ kể lại chuyện mình đã dành dụm từng đồng lương thưởng suốt mấy tháng liền để trả dứt khoản nợ, có lần còn nhịn cả bữa trà sữa yêu thích chỉ để tiết kiệm thêm vài chục nghìn, khiến cả bàn vừa cười vừa xót, Uyên phải giơ tay hứa từ nay sẽ tự trả tiền trà sữa cho Hạ mỗi tuần một lần để bù lại.
Ông Hai đứng dậy, mang thêm một ấm trà mới ra bàn, nhìn quanh những gương mặt trẻ đang cười nói rôm rả, thỉnh thoảng góp vài câu chuyện cũ về bà Tư, về những ngày quán còn nhộn nhịp tiếng trẻ con chạy giỡn, về cách bà vẫn hay đứng ngoài cửa nhìn theo từng đứa khách quen, như đang cố ghi nhớ tất cả bọn họ vào trong lòng. Ông ghé sát Nam, khẽ nói, chỉ đủ mình anh nghe thấy. "Má cậu chắc đang ngồi đâu đó gần đây, nhìn tụi con, cười mãn nguyện lắm à."
Nam ngước lên, mỉm cười, không đáp lại bằng lời, chỉ gật đầu nhẹ, để cho câu nói ấy lắng xuống trong lòng như một lời chúc phúc âm thầm từ một người phụ nữ mà cả nhóm chưa từng thật sự quên, dù bà đã rời xa họ nhiều năm về trước.
Giữa bữa ăn, Nam lặng lẽ rút điện thoại ra, không phải để kiểm tra số dư quỹ nhóm như thói quen cũ đã ăn sâu suốt hai năm qua, mà để mở phần ghi chú trong app, nơi anh chưa từng dùng tới lần nào.
Anh gõ vào đó một dòng, ngón tay chậm rãi, không vội vàng như những lần gõ số liệu công việc. Không có con số nào trong dòng chữ ấy, không có tên quán, không có giờ giấc, chỉ có một câu duy nhất.
Cảm ơn tụi mày còn ngồi đây với tao.
Anh nhìn dòng chữ đó một lúc, rồi bấm lưu lại, đặt điện thoại xuống bàn, quay lại với cuộc trò chuyện đang rôm rả xung quanh, không nói cho ai biết mình vừa làm gì, một khoảnh khắc nhỏ chỉ dành riêng cho chính anh.
Lần đầu tiên trong suốt lịch sử của ứng dụng "Đồng Chi", kể từ ngày Lâm viết những dòng code đầu tiên cho tới tận bây giờ, có một dòng trong sổ quỹ không tính bằng tiền, không mang theo bất kỳ con số hay lời cảnh báo nào, chỉ đơn giản là một lời cảm ơn, lặng lẽ nằm giữa hàng trăm giao dịch khác, chờ đợi một ngày nào đó, có thể là Nam, có thể là bất kỳ ai trong số họ, tình cờ lướt qua và mỉm cười khi đọc lại.
Bữa ăn kéo dài tới gần mười giờ đêm, không ai vội vàng đứng dậy, mỗi người đều muốn giữ lại thêm một chút thời gian bên nhau, giữa tiếng cười, tiếng đũa chạm bát, và tiếng quạt trần cũ vẫn kêu cọt kẹt đều đặn trên đầu, như một nhịp điệu quen thuộc chưa từng đổi thay suốt bao năm qua. Ngoài kia, con hẻm nhỏ vẫn rộn ràng tiếng xe cộ, tiếng người qua lại, cuộc sống thành phố vẫn tiếp diễn như mọi ngày. Nhưng trong căn quán nhỏ ấy, dưới ánh đèn vàng ấm áp, năm người bạn vẫn ngồi đó, cùng nhau, không cần bất kỳ ứng dụng nào nhắc nhở họ về giá trị của những gì đang có ngay lúc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨