Hôm sau, cả nhóm cùng có mặt tại văn phòng làm việc của chị Diễm, một điều khác hẳn buổi gặp đầu tiên khi chỉ có Nam và Lâm. Văn phòng vẫn sáng trưng với những màn hình hiển thị biểu đồ tăng trưởng, nhưng lần này, năm gương mặt trẻ bước vào cùng lúc tạo ra một sự hiện diện khác hẳn, đông đảo và vững vàng hơn nhiều so với hình ảnh một Lâm đơn độc của những buổi gặp trước. Chị Diễm có phần ngạc nhiên khi thấy cả năm người bước vào, nhưng vẫn giữ được phong thái chuyên nghiệp quen thuộc, mời mọi người ngồi vào chiếc bàn họp lớn.
"Chào các em, hôm nay đông đủ vậy chắc là có quyết định quan trọng rồi," chị Diễm mở lời, ánh mắt dừng lại ở Lâm, chờ đợi.
Lâm hít một hơi sâu, đặt tay lên bàn, giọng anh vững vàng hơn hẳn những lần trước. "Chị Diễm, em đã suy nghĩ rất kỹ, và em quyết định không đồng ý mở rộng tính năng dự đoán để bán dữ liệu cho các đối tác tài chính."
Chị Diễm khựng lại một chút, nhưng không tỏ ra quá bất ngờ, có lẽ chị đã lường trước khả năng này. "Em có thể giải thích lý do không?"
"Tính năng đó không phải là một thuật toán AI như chị vẫn nghĩ," Lâm nói, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Nó bắt nguồn từ cuốn sổ ghi nợ tay của bà ngoại em, một người phụ nữ suốt ba mươi năm bán quán ăn, quan sát và thương yêu những người xung quanh mình đủ sâu tới mức nhìn thấy trước được một phần những gì sắp xảy đến với họ. Em không thể biến tình thương đó thành một sản phẩm để đánh giá coi ai đáng được vay tiền hay không."
"Chị hiểu góc nhìn cảm xúc của em," chị Diễm nói, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh. "Nhưng đây là cơ hội lớn, Lâm à. Bỏ lỡ lần này, chưa chắc em còn cơ hội tương tự."
"Em biết," Lâm đáp, không né tránh. "Nhưng em không bán bà em, chị Diễm à. Dù cơ hội có lớn tới đâu."
Căn phòng im lặng một lúc, chị Diễm nhìn Lâm, rồi nhìn quanh những gương mặt còn lại đang ngồi ủng hộ anh, một sự đồng lòng rõ ràng không thể phủ nhận.
"Vậy còn phần đầu tư ban đầu?" Chị Diễm hỏi, chuyển sang khía cạnh thực tế hơn.
"Em vẫn muốn giữ phần hợp tác cho tính năng chia tiền thông thường, không liên quan gì tới Sổ Bà Tư hay khả năng dự đoán," Lâm đề xuất, giọng đã bớt căng thẳng hơn. "App vẫn có giá trị kinh doanh riêng của nó, chỉ là em sẽ không bao giờ thương mại hoá phần cốt lõi liên quan tới bà em."
Chị Diễm suy nghĩ một lúc, gõ nhẹ ngón tay lên bàn, rồi cuối cùng gật đầu, dù không giấu được một chút thất vọng trong ánh mắt. "Được, chị chấp nhận điều kiện đó. Phần còn lại vẫn có tiềm năng thương mại tốt, chị vẫn muốn đồng hành cùng em ở mảng đó."
Buổi gặp kết thúc với một cái bắt tay giữ được sự tôn trọng lẫn nhau, dù không hoàn toàn như kỳ vọng ban đầu của chị Diễm. Rời khỏi văn phòng, cả nhóm bước ra ngoài, ánh nắng buổi trưa chiếu xuống con phố đông đúc, một cảm giác nhẹ nhõm lan toả trong không khí mà không ai cần nói ra thành lời.
"Đi ăn trưa không?" Tùng đề nghị, giọng đã trở lại phần nào sự vui vẻ quen thuộc. "Tao đói muốn xỉu rồi."
Cả nhóm cười, đồng ý ngay, kéo nhau tới một quán ăn gần đó, không nhắc gì thêm tới app, tới chị Diễm, tới những khoản nợ hay bí mật vừa được giải quyết. Chỉ là năm người bạn ngồi cùng nhau, nói chuyện phiếm, cười đùa tự nhiên như những ngày còn thơ bé ở quán bà Tư, một cảm giác bình yên mà suốt nhiều tuần qua họ tưởng như đã đánh mất vĩnh viễn.
Nam ngồi giữa bàn ăn trưa hôm đó, nhìn quanh từng gương mặt bạn bè đang cười nói rôm rả, chợt nhận ra đây mới chính là điều anh luôn muốn bảo vệ ngay từ đầu, không phải những con số trong file Excel, không phải việc tìm ra sự thật đằng sau cái app kỳ lạ, mà chính là khoảnh khắc bình dị này, năm người bạn cùng ngồi ăn trưa, không ai giấu ai điều gì nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →