Một tuần sau đêm Chốt Sổ, cả nhóm hẹn gặp nhau tại một quán cà phê quen thuộc gần trung tâm thành phố, không phải để đối diện với một khủng hoảng mới, mà để cùng nhau sắp xếp lại mọi thứ một cách thực tế, minh bạch hơn những gì họ từng làm trước đây.
Không khí buổi sáng nhẹ nhõm hơn hẳn, ánh nắng dịu chiếu qua khung cửa kính lớn, tiếng nhạc nhẹ phát ra từ loa quán hoà cùng tiếng cười nói của khách hàng xung quanh. Mùi cà phê rang mới thoảng trong không khí, tiếng máy pha cà phê xì hơi đều đặn từ quầy bar phía trước. Cả năm người ngồi quanh một chiếc bàn tròn, mỗi người mang theo một tâm thế khác hẳn những lần gặp gỡ căng thẳng trước đó, gương mặt ai cũng có phần thư thái hơn sau một tuần để mọi thứ lắng xuống.
"Tao nghĩ tụi mình nên viết ra hẳn hoi, có kế hoạch rõ ràng, không để mọi thứ mập mờ như trước nữa," Nam nói, mở một cuốn sổ tay mới mua, đặt lên bàn cùng một cây bút.
Cả nhóm gật đầu đồng ý. Hạ, sau một hồi trò chuyện riêng với Uyên vài ngày trước đó, đã chủ động đề xuất một kế hoạch trả nợ cụ thể: mỗi tháng trả năm triệu, chia đều trong vòng mười hai tháng, có ghi rõ ngày tháng, không còn mập mờ như trước.
"Tao muốn ghi rõ vào giấy, có chữ ký đàng hoàng," Hạ nói, giọng đã tự tin hơn nhiều so với những tuần trước. "Không phải vì tao không tin Uyên, mà vì tao muốn tự mình có trách nhiệm rõ ràng, để không còn cảm giác lấp lửng như trước nữa."
Uyên gật đầu, đồng ý ngay, không phản đối gì thêm, chỉ mỉm cười nhẹ khi ký tên vào tờ giấy thoả thuận đơn giản Nam soạn sẵn, một bản hợp đồng miệng được ghi lại chính thức giữa hai người bạn, không còn là một khoản nợ âm thầm giấu diếm.
Tới lượt Tùng, câu chuyện phức tạp hơn một chút. Cả nhóm đề nghị góp một phần nhỏ giúp anh trả bớt lãi đang dồn, nhưng lần này, thay vì từ chối gay gắt như trước, Tùng ngồi im một lúc, suy nghĩ kỹ, rồi mới lên tiếng.
"Tao đồng ý nhận, nhưng chỉ đúng phần lãi tháng này thôi," Tùng nói, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát. "Phần gốc tao vẫn tự trả, tao cần tự mình làm được ít nhất một phần, để không cảm thấy như mình hoàn toàn dựa vào tụi mày."
"Được," Nam gật đầu, ghi lại con số cụ thể vào cuốn sổ. "Vậy là góp đủ phần lãi tháng này, chia đều năm người, còn phần gốc để mày tự lo theo tốc độ của mày, không ai ép."
Tùng gật đầu, ánh mắt anh nhìn Nam có phần dịu đi hơn so với những ngày trước, dù chưa hoàn toàn trở lại như cũ, nhưng đã có một sự tin tưởng mới đang dần được xây dựng lại từng chút một.
Buổi trò chuyện tiếp tục với những chi tiết thực tế khác, ai sẽ nhắc ai vào ngày nào, dùng cách nào để theo dõi tiến độ mà không cần dựa vào app nữa, tất cả đều được ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay của Nam, một cách làm chậm hơn, thủ công hơn, nhưng mang lại cảm giác an toàn và minh bạch mà không một thuật toán nào có thể thay thế được.
Gần cuối buổi gặp, Lâm, người vẫn im lặng khá nhiều suốt buổi sáng, cuối cùng lên tiếng, giọng có phần nghiêm trọng hơn.
"Tao đã quyết định trả lời chị Diễm rồi," Lâm nói, nhìn quanh bàn. "Nhưng tao chưa muốn nói trước ở đây, tao muốn tụi mày có mặt khi tao nói với chị ấy, ngày mai được không?"
Cả nhóm nhìn nhau, không ai biết chắc quyết định của Lâm là gì, nhưng ánh mắt anh mang một sự vững vàng khiến mọi người tin rằng, dù kết quả ra sao, đó sẽ là một quyết định anh đã cân nhắc kỹ càng, không còn giằng xé như những tuần trước đó nữa.
"Được, tụi tao có mặt," Uyên đáp thay cho cả nhóm, giọng chắc nịch. Mọi người gật đầu đồng tình, không ai hỏi thêm chi tiết, chỉ tin tưởng rằng bất kể Lâm chọn hướng nào, họ sẽ cùng anh đối diện với nó, giống như cách họ vừa cùng nhau đi qua những tuần lễ khó khăn nhất kể từ khi quen biết nhau.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →