Ánh đèn ổn định trở lại sau vài giây chập chờn, nhưng không khí trong quán vẫn còn nặng nề, mỗi người ngồi im trong không gian riêng của những suy nghĩ chưa kịp sắp xếp. Đêm đã khuya, đồng hồ trên tường chỉ hơn chín giờ, nhưng cảm giác như đã trải qua một khoảng thời gian dài hơn nhiều so với những gì đồng hồ ghi lại. Những chiếc bát đĩa từ bữa tối sớm hơn vẫn còn nằm rải rác trên bàn, chưa ai buồn dọn, ly trà đá của mỗi người đã tan gần hết đá, chỉ còn lại thứ nước nhạt nhoà không ai buồn uống thêm.
Uyên là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, cô quay sang Hạ, giọng run nhưng rõ ràng, không còn né tránh như những lần trước.
"Hạ, tao không cần mày trả hết một lần đâu," Uyên nói, mắt nhìn thẳng vào bạn mình. "Tao chỉ cần mày đừng né tao nữa. Tụi mình từng thân nhau lắm mà, sao lại để sáu chục triệu đó biến thành một bức tường giữa hai đứa?"
Hạ cúi đầu, nước mắt lăn dài, nhưng lần này cô không tránh né, chỉ ngẩng lên, nhìn thẳng vào Uyên. "Tao xin lỗi. Tao không né mày vì ghét mày, mà vì tao xấu hổ với chính mình, sợ mày nhìn tao như một đứa thất bại không biết giữ lời hứa."
"Tao chưa bao giờ nghĩ vậy," Uyên đáp, giọng nghẹn ngào. "Tao chỉ nghĩ mày là bạn tao, đang gặp khó khăn, và tao muốn giúp theo cách không làm mày thấy nhục."
Hai người nhìn nhau, không ôm nhau ngay, không có một cái kết thúc hoàn hảo tức thì, nhưng có một điều gì đó đã dịch chuyển giữa họ, một cánh cửa vừa hé mở sau nhiều tuần đóng kín.
Lâm, quan sát cảnh đó, quay sang Nam, giọng nhẹ nhàng hơn. "Tao nghĩ tao biết mình phải làm gì với chị Diễm rồi. Cảm ơn mày, vì câu hỏi hôm bữa."
Nam gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn hướng về phía Tùng, người đang ngồi im lặng nhất trong cả nhóm, tay siết chặt lấy máy ảnh trên bàn, chưa nói thêm lời nào kể từ lúc đèn tắt.
"Tùng," Nam gọi khẽ, giọng không dám chắc chắn. "Tao không mong mày tha thứ ngay, nhưng tao chỉ muốn mày biết, tao thật lòng xin lỗi, và tao sẽ cố gắng để mày tin tao lại, dù mất bao lâu."
Tùng ngẩng lên, nhìn Nam một lúc lâu, ánh mắt anh không còn lạnh lùng như đêm trước, nhưng cũng chưa hoàn toàn ấm áp trở lại, một trạng thái lửng lơ giữa giận và thương, giữa tổn thương và sự thấu hiểu đang dần hình thành.
"Tao chưa hết giận đâu," Tùng nói, giọng chậm rãi, từng chữ như đang được cân nhắc kỹ. "Nhưng tao vẫn ngồi đây."
Bốn chữ cuối cùng ấy, đơn giản nhưng nặng trĩu, khiến cả bàn lặng đi một nhịp. Đó không phải một lời tha thứ, không phải một cái kết trọn vẹn, nhưng nó là một lựa chọn, một quyết định có ý thức của Tùng: dù còn tổn thương, anh vẫn chọn ở lại, chọn không bỏ đi, chọn tiếp tục là một phần của nhóm bạn này.
Ông Hai, đứng lặng lẽ quan sát suốt từ đầu, cuối cùng lên tiếng, giọng ấm áp xen lẫn một chút xúc động. "Má cậu chắc vui lắm nếu thấy cảnh này. Không phải vì mọi chuyện đã xong xuôi hết, mà vì tụi con vẫn chọn ngồi lại với nhau, dù biết hết mọi thứ về nhau rồi."
Cả nhóm ngồi thêm một lúc lâu, không ai vội vàng đứng dậy ra về, dù đêm đã khuya, dù ngày mai ai cũng còn công việc riêng phải lo. Lần đầu tiên sau nhiều tuần căng thẳng, không ai trong số họ muốn rời khỏi không gian nhỏ bé này, nơi ánh đèn vàng vẫn toả sáng ấm áp giữa những vết nứt chưa lành hẳn nhưng đã bắt đầu có dấu hiệu liền lại.
Gần mười giờ, ông Hai đứng dậy pha thêm một ấm trà mới, không ai bảo, chỉ tự nhiên như một thói quen từ thời mẹ ông còn sống, mỗi khi trong quán có chuyện buồn vui gì lớn, bà đều pha thêm trà, coi đó là cách giữ chân khách ở lại lâu hơn một chút, đủ để nỗi lòng có thời gian lắng xuống trước khi ai đó phải bước ra ngoài đối diện với cuộc sống thường nhật. Năm người bạn nhấp từng ngụm trà nóng, không nói nhiều nữa, chỉ để sự im lặng lần này mang một chất lượng khác hẳn, nhẹ nhõm hơn, gần với bình yên hơn là với căng thẳng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →