Tối đó, đúng mười chín giờ, Quán Cô Tư 2 đã đóng cửa với khách vãng lai, tấm bảng "Cô Tư 2" bên ngoài đã tắt đèn, chỉ còn lại năm người bạn, ông Hai, ngồi quây quần quanh chiếc bàn dài, ánh đèn vàng duy nhất còn bật chiếu xuống những gương mặt căng thẳng xen lẫn quyết tâm. Bên ngoài, con hẻm 118 đã vắng người qua lại, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích trong đêm và ánh trăng mờ nhạt len qua khe mái tôn.
Lâm đặt laptop lên bàn, mở ứng dụng, tìm tới đoạn code chứa hàm anh từng gọi là "settle_all", tay anh run nhẹ khi đặt ngón tay lên phím Enter, chưa dám nhấn xuống ngay.
"Mày chắc chưa?" Nam hỏi khẽ, nhìn bạn mình.
Lâm nhìn quanh bàn, từng gương mặt gật đầu, kể cả Tùng, người vẫn còn giữ khoảng cách với Nam nhưng đã đồng ý tham gia vào quyết định chung này. Ông Hai đứng phía sau, tay đặt nhẹ lên vai Lâm, một cử chỉ ủng hộ thầm lặng.
"Chắc," Lâm đáp, rồi nhấn phím.
Màn hình laptop lóe lên một dòng chữ, rồi từng dòng "GIAO DỊCH" bắt đầu hiện ra liên tiếp, không chỉ những khoản đang chờ mà cả những khoản cũ đã ẩn đi trong lịch sử, mỗi dòng kèm theo một đoạn trích ngắn từ Sổ Bà Tư, những dòng chữ tay Lâm chưa từng đọc hết, những trang cuối cùng của cuốn sổ mà ông Hai giữ kín suốt nhiều năm không dám mở ra vì sợ chạm phải điều gì đó quá đau lòng.
Con Uyên, hồi nhỏ hay đứng khóc ngoài cửa lúc ba má nó cãi nhau, tao thương nó lắm, mong nó lớn lên đừng sợ tiền bạc như ba má nó.
Thằng Tùng, ăn ít nói nhiều, cái thằng gánh vác một mình quen rồi, coi chừng có ngày gãy lưng mà không ai hay.
Con Hạ, đứa nhỏ nhất nhóm, hay nhường đồ ăn cho tụi bạn, sợ nó lớn lên cứ nhường mãi tới khi không còn gì cho mình.
Thằng Nam, mất nhà năm đó, tao thương nó nhất, mong nó đừng vì sợ mất thêm lần nữa mà giấu kín lòng mình, không dám mở ra với ai.
Từng dòng chữ hiện lên, mỗi người đọc thấy tên mình, thấy một phần sự thật về chính bản thân được một người phụ nữ đã khuất từ lâu nhìn thấu, ghi lại bằng tình thương chân thành không hề mang ý phán xét.
Nước mắt bắt đầu rơi quanh bàn, không phải chỉ vì đau đớn, mà vì một cảm giác được thấu hiểu sâu sắc, thứ cảm giác hiếm hoi mà không phải ai cũng may mắn nhận được trong đời.
Rồi tới lượt những bí mật cuối cùng còn sót lại. Uyên thú nhận thêm chi tiết chưa từng nói: cô đã âm thầm để dành một khoản tiền khác, định giúp Hạ trả bớt nợ nhưng chưa dám đưa vì sợ Hạ tự ái. Hạ, nghe vậy, bật khóc, thú nhận mình đã cố tình né gặp Uyên không chỉ vì xấu hổ, mà vì sợ nếu gặp mặt, cô sẽ không kìm được mà xin lỗi Uyên hàng trăm lần, điều cô cảm thấy mình không xứng đáng làm sau khi khiến Uyên mất một khoản tiền lớn vì tin tưởng mình.
Tùng, cuối cùng, nhìn sang Nam, giọng anh vỡ ra. "Tao không giận mày vì biết chuyện của tao lâu vậy nữa đâu, Nam à. Tao giận vì tao sợ, nếu mày biết tao yếu đuối tới mức nào, mày sẽ không còn coi tao là một người bạn ngang hàng nữa, mà chỉ là một đứa cần được thương hại."
Đúng lúc đó, ánh đèn duy nhất còn sáng trong quán vụt tắt một giây, chỉ là một sự cố chập điện cũ kỹ của hệ thống dây điện đã xuống cấp theo năm tháng, không có gì siêu nhiên trong khoảnh khắc đó. Nhưng trong bóng tối ngắn ngủi ấy, không ai nói được lời nào, chỉ còn nghe tiếng thở của năm người bạn, hoà lẫn với tiếng quạt trần cũ vẫn kêu cọt kẹt đều đặn trên đầu, như một nhịp tim chung đang cùng nhau chờ đợi ánh sáng quay trở lại.
Khi đèn bật sáng lại, ông Hai vội với tay kiểm tra công tắc, lẩm bẩm điều gì đó về việc phải gọi thợ điện tới sửa từ lâu rồi mà cứ quên. Nhưng không ai trong bàn thật sự để tâm tới lời giải thích đó, mỗi người vẫn còn đang chìm trong dư âm của những dòng chữ vừa đọc được, của những lời thú nhận vừa buột ra không kịp chuẩn bị trước. Màn hình laptop của Lâm vẫn còn sáng, dòng chữ cuối cùng của Sổ Bà Tư vẫn còn hiển thị nguyên vẹn, như một lời nhắc rằng dù đèn điện có tắt mở bao nhiêu lần, những gì vừa được nói ra tối nay sẽ không thể thu lại được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →