🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán vẫn còn yên tĩnh của buổi sáng sớm, chỉ có tiếng xe cộ lác đác ngoài đầu hẻm và tiếng chim sẻ ríu rít trên mái tôn. Cả năm chiếc điện thoại đều hiện lên cùng một định dạng quen thuộc, nhưng lần đầu tiên, tất cả cùng lúc, cùng một địa điểm, cùng một giờ giấc, chỉ khác nhau ở số tiền của từng người.

Nam đọc to dòng chữ trên màn hình mình, giọng anh run nhẹ. "Của tao: trừ chín trăm nghìn, Quán Cô Tư 2, dự kiến mười chín giờ tối nay."

"Của tao cũng vậy," Lâm nói, mắt vẫn dán vào màn hình, không rời. "Một triệu hai, cùng địa điểm, cùng giờ."

Uyên, Tùng, Hạ lần lượt đọc theo, mỗi người một con số khác nhau nhưng cùng chung địa điểm, cùng chung thời gian: tối nay, chính tại quán này, nơi họ đang ngồi ăn sáng cùng nhau lúc này.

"Tổng cộng bao nhiêu?" Hạ hỏi, giọng khẽ, như sợ chính câu hỏi của mình sẽ khơi ra điều gì đó không thể quay đầu.

Nam nhanh chóng nhẩm tính trong đầu, thói quen nghề nghiệp không thể tắt đi ngay cả trong khoảnh khắc căng thẳng này. "Cộng hết lại... đúng bằng tổng số nợ và những khoản tiền bí mật còn lại trong nhóm mình, tao nghĩ vậy. Tất cả những gì chưa được nói ra hết."

Cả bàn im lặng, không ai dám nhìn thẳng vào mắt người khác, mỗi người đều tự hiểu phần "chưa được nói ra hết" của riêng mình vẫn còn tồn tại, dù đã trải qua bao nhiêu lần thú nhận, bao nhiêu lần xin lỗi trong suốt mấy tuần qua.

Ông Hai, đang đứng gần đó dọn bát đĩa, nghe được câu chuyện, dừng tay lại, gương mặt ông thoáng biến sắc. Ông bước tới gần bàn, nhìn từng gương mặt trẻ đang ngồi trước mặt mình, ánh mắt mang một sự lo lắng sâu sắc hơn hẳn mọi lần trước.

"Cho cậu coi được không?" Ông Hai hỏi, giọng nghiêm trang khác hẳn thường ngày.

Lâm xoay màn hình điện thoại mình cho ông xem, ông Hai nhìn kỹ dòng chữ, đôi mắt già nua của ông ánh lên một nỗi xúc động khó gọi tên. Ông đứng lặng một lúc lâu, rồi buông một câu, giọng trầm xuống, đầy hoài niệm lẫn lo âu.

"Tối nay chắc má muốn chốt sổ thiệt rồi."

Cả bàn im bặt trước câu nói ấy. Đây là lần đầu tiên cụm từ "chốt sổ" được nói ra thành lời, công khai, trước mặt tất cả mọi người, không còn là một khái niệm mơ hồ chỉ Nam và Lâm biết tới qua lời kể riêng của ông Hai.

"Chốt sổ là gì vậy cậu?" Uyên hỏi, giọng lo lắng, nhìn quanh những gương mặt còn lại để tìm câu trả lời.

Nam và Lâm nhìn nhau, rồi Lâm chậm rãi giải thích lại những gì ông Hai từng kể cho họ nghe, về cách mọi bí mật còn treo lại có thể phơi bày cùng một lúc, không cần chờ đợi từng chuyện tới lần lượt như đã từng xảy ra suốt thời gian qua.

Tùng, lần đầu tiên lên tiếng kể từ lúc bước vào quán sáng nay, nhìn thẳng vào Nam, giọng anh vẫn còn chút lạnh lùng nhưng đã bớt gay gắt hơn đêm hôm trước. "Vậy tối nay, mọi thứ sẽ ra hết, đúng không? Kể cả những gì tao chưa biết về mày?"

Nam gật đầu, không né tránh ánh mắt của Tùng lần này. "Ừ. Tao nghĩ vậy. Và tao nghĩ, có lẽ đã tới lúc rồi, dù sợ tới đâu, tụi mình cũng không thể trốn tránh mãi được nữa."

Ông Hai đứng nhìn cả nhóm, ánh mắt ông vừa lo lắng vừa như đang chứng kiến một điều gì đó ông đã chờ đợi từ rất lâu, có lẽ từ chính ngày mẹ ông còn sống nhưng chưa bao giờ dám thực hiện.

"Cậu sẽ ở đây với tụi con tối nay," ông nói, giọng cương quyết, không còn vẻ do dự như những lần kể chuyện trước đó. "Nếu má đã quyết định vậy, thì cậu không để tụi con một mình đối diện với nó đâu."

Cả nhóm gật đầu, một sự trấn an nhỏ nhoi nhưng cần thiết giữa những giờ phút bất định phía trước. Bữa sáng còn lại trôi qua trong một bầu không khí khác hẳn, không còn ngượng ngùng như lúc đầu, mà thay vào đó là một sự chuẩn bị tinh thần lặng lẽ, mỗi người tự nhủ với chính mình về những gì có thể sắp phải đối diện khi màn đêm buông xuống.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →