Sáng sớm, khi thành phố còn chưa thức giấc hẳn, từng người một lần lượt tìm tới Hẻm 118. Nam tới sớm nhất, đứng đợi ở đầu hẻm, nhìn ánh nắng đầu ngày len qua những mái tôn cũ, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đường xi măng nứt nẻ. Không khí buổi sáng còn dịu mát, chưa bị hơi nóng oi bức của thành phố xâm chiếm, một sự yên bình kỳ lạ trái ngược hoàn toàn với những gì đang chờ đợi phía trước.
Hạ tới tiếp theo, gương mặt vẫn còn dấu hiệu của một đêm mất ngủ, nhưng ánh mắt cô mang một sự quyết tâm mới, khác hẳn vẻ né tránh thường thấy những ngày qua. Cô gật đầu chào Nam, không nói gì nhiều, chỉ đứng cạnh anh chờ những người còn lại.
Uyên tới sau đó, không trang điểm như mọi khi, mặc một chiếc áo thun đơn giản thay vì bộ đồ công sở chỉnh tề thường thấy, như thể cô cố tình gạt bỏ mọi thứ hào nhoáng để trở về đúng con người mình từng là khi còn là đứa trẻ ăn chịu ở quán bà Tư.
Lâm tới cuối cùng, mang theo chiếc laptop quen thuộc, gương mặt anh vẫn còn hốc hác nhưng ánh mắt đã có phần vững vàng hơn so với buổi tối căng thẳng ở quán cà phê mấy hôm trước, như thể anh đã tự tìm ra được một phần câu trả lời cho riêng mình.
Chỉ còn thiếu Tùng.
Cả nhóm đứng đợi trong im lặng, không ai dám nói ra nỗi lo rằng có thể anh sẽ không tới, rằng khoảng cách vừa mở ra đêm qua có thể đã quá lớn để hàn gắn kịp trong một buổi sáng. Nhưng đúng lúc đó, từ đầu con đường lớn, dáng người quen thuộc với chiếc máy ảnh đeo cổ xuất hiện, bước chậm rãi nhưng chắc chắn về phía cả nhóm.
Không ai nói gì khi Tùng tới gần, chỉ có những ánh mắt trao đổi, những cái gật đầu nhẹ, đủ để xác nhận rằng dù còn nhiều điều chưa giải quyết, không ai trong số họ có ý định bỏ cuộc.
Cả năm người cùng bước vào quán, nơi ông Hai đã dọn sẵn một bàn dài ở góc trong, khác hẳn những bàn nhỏ họ vẫn quen ngồi. Quán còn vắng khách vì mới mở cửa, mùi cà phê pha phin sáng sớm quyện với mùi than hồng nhóm bếp bốc lên từ góc trong, tấm bảng hiệu "Quán Cô Tư 2" phản chiếu ánh nắng sớm hắt vào. Ông không hỏi gì về không khí căng thẳng đang bao trùm cả nhóm, chỉ lặng lẽ bưng ra từng món ăn quen thuộc từ hồi họ còn nhỏ: cơm tấm sườn bì, canh chua cá lóc, đĩa rau muống xào tỏi, những món ăn đã gắn liền với ký ức tuổi thơ của cả năm người.
"Ăn đi rồi hẵng nói chuyện," ông Hai nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan tâm, như một lời nhắc rằng dù chuyện gì xảy ra, cơ thể vẫn cần được chăm sóc trước khi tâm hồn có thể đối diện với những điều khó khăn. Ông rót thêm nước trà vào từng ly, tay run nhẹ vì tuổi tác, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự vững vàng của một người đã chứng kiến không biết bao nhiêu buổi tụ họp vui buồn của xóm nhỏ này suốt hơn nửa đời người.
Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng ngượng ngùng ban đầu, chỉ có tiếng đũa chạm bát, tiếng ông Hai lui tới dọn thêm món, nhưng dần dần, từng câu chuyện nhỏ bắt đầu len lỏi trở lại: một câu hỏi thăm về sức khoẻ mẹ Tùng, một lời khen món ăn ông Hai nấu vẫn ngon như hồi xưa, những mảnh vụn bình thường của tình bạn cố gắng tìm lại nhịp điệu quen thuộc giữa những vết nứt chưa lành. Tùng, dù vẫn còn giữ khoảng cách rõ rệt với Nam, không lảng tránh hoàn toàn, thỉnh thoảng vẫn góp vài câu ngắn vào câu chuyện chung, một dấu hiệu nhỏ cho thấy cánh cửa giữa hai người chưa hoàn toàn đóng sập lại.
Giữa bữa, khi Hạ vừa gắp thêm một miếng cá cho Uyên, một cử chỉ nhỏ như đang thử tìm lại sự gần gũi cũ, điện thoại của cả năm người đồng loạt rung lên cùng một lúc, một âm thanh chưa từng xảy ra trước đây trong suốt quá trình sử dụng app. Mọi ánh mắt đổ dồn xuống màn hình của chính mình, và trong tích tắc, gương mặt của tất cả đều đông cứng lại vì cùng một dòng chữ hiện lên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →