🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau khi Tùng rời đi, cả nhóm ngồi lại thêm một lúc trong im lặng ngượng ngùng, không ai biết nên nói gì để lấp đầy khoảng trống vừa mở ra. Lâm là người đầu tiên đứng dậy, nói mình cần về sớm vì còn việc, nhưng ai cũng hiểu đó chỉ là cái cớ để thoát khỏi bầu không khí nặng nề. Uyên và Hạ theo sau không lâu sau đó, mỗi người một lời chào ngắn gọn, không ai nhìn thẳng vào mắt Nam trước khi rời đi.

Nam đóng cửa phòng trọ, đứng tựa lưng vào cánh cửa một lúc lâu, căn phòng giờ chỉ còn lại một mình anh với sự im lặng nặng nề vừa để lại. Chiếc ghế Lâm vừa ngồi vẫn còn lệch khỏi vị trí cũ, hai chỗ trên giường nơi Uyên và Hạ vừa ngồi vẫn còn hằn vết nhăn trên tấm ga trải giường. Anh không mở nhóm chat, không kiểm tra tin nhắn, chỉ đứng đó, để cho cảm giác trống rỗng lan toả khắp người.

Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều tuần, nhóm chat "Xóm Bà Tư" hoàn toàn im lặng. Không một ai gửi tin nhắn, không một biểu tượng cảm xúc nào xuất hiện, một sự im lặng khác hẳn những lần im lặng trước đó, lần này nặng nề hơn, dứt khoát hơn, như thể mỗi người đang cần một khoảng cách riêng để tiêu hoá những gì vừa xảy ra.

Nam ngồi xuống bàn học cũ, không mở laptop, chỉ ngồi đó với những suy nghĩ của riêng mình. Anh nhớ lại năm mười lăm tuổi, cái năm gia đình anh vỡ nợ, cách bố mẹ anh, trong cơn hoảng loạn của chính họ, đã không nói cho anh biết chuyện gì đang xảy ra cho tới khi mọi thứ đã kết thúc, căn nhà đã bán xong, đồ đạc đã được đóng gói chuyển đi. Lúc đó, Nam chỉ là một đứa trẻ đứng bên lề, nhìn cuộc sống của chính mình thay đổi hoàn toàn mà không ai giải thích, không ai hỏi ý kiến, không ai cho anh cơ hội để chuẩn bị tinh thần.

Anh từng thề với chính mình, từ rất lâu rồi, rằng mình sẽ không bao giờ để những người thân yêu phải chịu cảm giác bị bỏ ngoài lề như vậy. Nhưng giờ nhìn lại, Nam nhận ra mình đã làm điều tương tự với chính Tùng, dù theo một cách khác: giữ im lặng về một sự thật quan trọng, để bạn mình tiếp tục sống trong khó khăn một mình mà không hề biết rằng đã có người phát hiện ra, đã có người có thể giúp đỡ sớm hơn nếu chịu mở lời.

Sự im lặng, dù xuất phát từ nỗi sợ hay từ sự thận trọng, cuối cùng vẫn gây ra cùng một loại tổn thương: cảm giác bị bỏ lại một mình trong bóng tối, không ai kịp nói cho biết chuyện gì đang xảy ra cho tới khi đã quá muộn để thay đổi bất cứ điều gì. Anh nghĩ tới ông Hai với cuốn sổ của má, tới bà Tư suốt bao năm âm thầm ghi trước những điều bà không nỡ nói thẳng ra miệng, tới tất cả những người lớn từng chọn cách giữ im lặng vì tưởng đó là bảo vệ người mình thương, để rồi nhận ra sự bảo vệ ấy đôi khi chỉ là một cách trì hoãn nỗi đau, không phải xoá bỏ nó.

Nam ngồi như vậy rất lâu, không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, cho tới khi ánh sáng ngoài cửa sổ bắt đầu chuyển từ màu đen sang một sắc xanh nhạt của buổi sáng sớm, báo hiệu một đêm trắng anh không hề có ý định trải qua nhưng cũng không thể tránh khỏi.

Gần sáng, điện thoại trên bàn khẽ rung lên, một tin nhắn duy nhất, tới từ Hạ, người vốn ít lên tiếng nhất trong cả nhóm suốt những ngày qua.

Xuống quán cũ đi, tao nghĩ tụi mình cần nói chuyện, tất cả.

Nam nhìn dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy, cảm giác một tia hy vọng nhỏ nhoi len lỏi qua lớp mệt mỏi đang bao trùm cơ thể. Anh không biết cuộc gặp sắp tới sẽ đi tới đâu, liệu nó sẽ hàn gắn hay khiến mọi thứ tan vỡ hoàn toàn, nhưng ít nhất, lần này, không ai trong nhóm chọn cách im lặng nữa.

Anh gõ trả lời Hạ một chữ duy nhất, "Ừ", rồi đứng dậy, rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo hơn sau một đêm gần như không chợp mắt. Nhìn mình trong gương, gương mặt hốc hác với quầng thâm dưới mắt, Nam tự hỏi liệu hôm nay, đứng trước tất cả những người bạn thân nhất đời mình, anh có đủ can đảm để đối diện với hậu quả của sự im lặng mà chính anh đã chọn hay không.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →