Tối đó, Nam nhắn vào nhóm chat, đề nghị mọi người tới phòng trọ mình gấp, không giải thích lý do cụ thể, chỉ nói đây là chuyện quan trọng cần nói trực tiếp, không thể chờ tới cuối tuần. Cả bốn người, dù bận rộn hay mệt mỏi, đều thu xếp có mặt trong vòng một tiếng đồng hồ, một dấu hiệu cho thấy dù có bao nhiêu rạn nứt, tình bạn giữa họ vẫn còn đủ mạnh để không ai bỏ lỡ một lời gọi khẩn cấp từ người khác.
Căn phòng trọ nhỏ của Nam chật kín người, Lâm ngồi trên chiếc ghế duy nhất, Uyên và Hạ ngồi trên giường, Tùng đứng dựa vào tường gần cửa sổ, tất cả đều im lặng chờ đợi, không khí căng thẳng dù chưa ai biết chuyện gì sắp xảy ra. Kệ sách gọn gàng theo thứ tự chữ cái của Nam đứng lặng lẽ ở góc phòng, chiếc bàn học cũ nơi anh vẫn hay ngồi lập bảng đối chiếu số liệu giờ trống trơn, laptop đã được gập lại cất sang một bên, như thể anh muốn căn phòng này, ít nhất tối nay, không còn dính dáng gì tới những con số nữa.
Nam đứng giữa phòng, hai tay siết chặt vào nhau, hít một hơi thật sâu trước khi bắt đầu.
"Tao có chuyện phải nói, và tao không biết bắt đầu từ đâu cho đỡ khó nghe," Nam nói, giọng run nhẹ, khác hẳn phong thái điềm tĩnh mọi người vẫn quen thấy ở anh. "Nhưng tao nghĩ, sau tất cả những gì tụi mình vừa trải qua, tao không có quyền giữ im lặng nữa."
Cả phòng im phăng phắc, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Nam.
"Năm ngoái, công ty tao có hợp đồng kiểm toán cho một studio ảnh cưới, đối tác cung cấp thiết bị cho vài studio nhỏ, trong đó có nơi Tùng từng cộng tác," Nam nói, từng lời như phải rặn ra khỏi cổ họng. "Trong danh sách công nợ khách hàng đính kèm báo cáo, tao thấy tên Tùng, nằm trong mục nợ xấu, quá hạn thanh toán."
Tùng đứng bật thẳng người khỏi tường, mắt mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
"Đó là gần một năm trước," Nam tiếp tục, không dám nhìn thẳng vào Tùng. "Tao thấy tên mày, tao nhận ra ngay, nhưng lúc đó tao chỉ nghĩ chắc mày kẹt tiền tạm thời, rồi tao gạt đi, không nói với ai. Nhưng sau đó, tao vẫn... tao vẫn để ý những dấu hiệu nhỏ ở mày, những show chụp ảnh dày đặc, những lần mày từ chối để tụi tao bao, mà không hề nhận ra chính mình đang làm vậy vì đã biết trước một phần sự thật."
"Mày biết từ một năm trước?" Tùng hỏi, giọng lạnh tanh, hoàn toàn khác với sự ấm áp thường ngày.
"Ừ," Nam đáp, giọng nghẹn lại. "Tao xin lỗi. Tao biết đáng lẽ tao phải nói ngay lúc đó, hoặc ít nhất phải hỏi thẳng mày có cần giúp gì không, nhưng tao đã không làm. Tao sợ, sợ mày nghĩ tao đang xen vào chuyện riêng của mày qua công việc, sợ phá vỡ ranh giới nghề nghiệp, nhưng thật ra... tao nghĩ tao chỉ đang sợ đối diện với chuyện đó thôi."
Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng quạt máy chạy đều đều. Lâm nhìn Nam, gương mặt sững sờ. Uyên đưa tay che miệng, không nói được lời nào. Hạ cúi đầu, không dám nhìn ai.
Tùng đứng im một lúc lâu, rồi bước tới gần Nam, ánh mắt anh không còn ấm áp như mọi khi, mà mang một sự lạnh lùng khiến Nam cảm thấy tim mình như thắt lại.
"Vậy từ đầu mày theo dõi tao," Tùng hỏi, giọng chậm rãi, từng chữ như một lưỡi dao, "hay mày theo dõi cái app?"
Không ai trong phòng trả lời được thay Nam. Anh đứng đó, cảm giác toàn bộ những gì mình vừa nói ra để mong được nhẹ lòng, giờ lại trở thành một câu hỏi anh không biết cách trả lời sao cho đủ, một câu hỏi khiến chính anh, người vẫn luôn tự tin mình đang đứng về phía sự thật, bỗng thấy mình không khác gì cái app kỳ lạ đang âm thầm theo dõi và phơi bày mọi bí mật của người khác.
"Tao theo dõi vì tao lo cho mày," Nam nói, giọng khàn đi, cố gắng níu lại một chút bình tĩnh cuối cùng. "Nhưng tao hiểu, lo lắng không phải là cái cớ để giữ im lặng gần một năm trời. Mày có quyền giận tao, Tùng à. Tao không mong mày tha thứ ngay bây giờ."
Tùng không nói gì thêm, chỉ nhìn Nam một lúc lâu, rồi quay người, mở cửa phòng bước ra ngoài hành lang, không đóng sầm cửa, chỉ khép nhẹ lại, một cử chỉ lặng lẽ còn nặng nề hơn bất kỳ tiếng động lớn nào. Uyên định đứng dậy theo, nhưng Hạ khẽ nắm lấy tay cô, lắc đầu, ra hiệu để Tùng có thời gian riêng. Căn phòng còn lại chìm trong một sự im lặng đặc quánh, không ai biết nên nói gì tiếp theo sau tất cả những gì vừa được phơi bày.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →