🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Tư, văn phòng kiểm toán của Nam bận rộn hơn thường lệ vì đang gần tới hạn nộp báo cáo quý cho vài khách hàng lớn. Tiếng máy in chạy liên tục ở góc phòng, tiếng gõ bàn phím lách cách từ khắp các dãy bàn, mùi cà phê pha vội từ chiếc máy chung ai đó vừa lấy ra uống. Nam ngồi cặm cụi với hàng chồng hồ sơ, cố gắng tập trung để không lỡ deadline riêng của công việc, dù đầu óc vẫn còn vương vấn cuộc trò chuyện chưa ngã ngũ với Lâm tối hôm trước.

Khánh, đồng nghiệp cùng phòng, bước tới bàn Nam, tay cầm một tập hồ sơ cũ, giọng thân thiện như mọi khi. "Ê Nam, mày còn nhớ vụ kiểm toán cái studio ảnh cưới hồi năm ngoái không? Sếp mới bảo cần đối chiếu lại danh sách công nợ khách hàng của họ, có vài khoản chưa khớp sổ sách."

Nam khựng lại một giây, tay đang gõ bàn phím dừng hẳn. "Studio nào vậy?"

"Cái studio chuyên chụp sự kiện với cưới hỏi đó, tên hơi dài tao quên rồi, để tao coi lại," Khánh lật vài trang hồ sơ, mắt lướt qua danh sách. "À đây, có mấy khách hàng nợ quá hạn, mày còn nhớ chi tiết vụ này không, giúp tao đối chiếu lại phát nào, để tao báo cáo cho sếp."

Nam cảm thấy cổ họng khô khốc, tim đập nhanh hơn hẳn. "Tao... để tao coi lại đã, dạo này hơi bận, không nhớ rõ chi tiết lắm."

"Ừ không sao, mày rảnh thì coi giúp tao nha, cần trước cuối tuần này," Khánh nói, không hề để ý tới sự thay đổi trong giọng nói của Nam, rồi quay lại bàn làm việc của mình.

Nam ngồi lặng một lúc, tay vẫn đặt trên bàn phím nhưng không gõ được chữ nào. Anh nhìn xuống hồ sơ Khánh vừa để lại trên góc bàn, tên studio hiện rõ trên trang bìa, đúng là cái tên anh đã cố quên đi suốt gần một năm qua.

Anh không mở lại hồ sơ, chỉ đẩy nó sang một góc bàn, cố gắng tập trung vào công việc khác, nhưng tâm trí cứ liên tục bị kéo trở lại cái tên "Đỗ Thành Tùng" trong danh sách nợ xấu mà anh từng thấy, và giờ đây có nguy cơ phải đối diện lại một lần nữa, lần này công khai hơn, chính thức hơn, như một phần công việc anh không thể trốn tránh.

Tới giờ nghỉ trưa, Nam không ra ngoài ăn cùng đồng nghiệp như mọi khi, chỉ nói mình không đói, rồi đi thẳng ra ban công công ty, đứng một mình nhìn xuống dòng xe cộ đang di chuyển chậm chạp giữa giờ cao điểm. Gió trưa thổi mạnh, làm tà áo anh phất phơ, nhưng anh không để ý, chỉ đứng đó, tay siết chặt lan can, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong đầu.

Nếu Khánh phát hiện ra Nam từng biết về khoản nợ của Tùng từ gần một năm trước, câu hỏi đầu tiên sẽ là tại sao Nam không báo cáo đầy đủ trong hồ sơ kiểm toán ban đầu, dù thực tế đó không thuộc phạm vi công việc yêu cầu khi đó. Nhưng câu hỏi lớn hơn, câu hỏi Nam sợ hơn nhiều, là tại sao suốt gần một năm qua, khi biết bạn mình đang gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng, anh chỉ âm thầm quan sát mà không một lần chủ động hỏi thẳng, không một lần đề nghị giúp đỡ, cho tới khi cái app kỳ lạ kia buộc mọi thứ phải vỡ ra.

Anh đứng ở ban công rất lâu, lâu hơn giờ nghỉ trưa cho phép, cho tới khi điện thoại trong túi rung lên, nhắc anh quay lại bàn làm việc. Nam nhìn lần cuối xuống con phố đông đúc phía dưới, rồi quay người bước vào, mang theo một quyết tâm mới: dù thế nào, anh cũng phải tự mình nói ra sự thật này trước khi nó, giống như mọi bí mật khác trong nhóm, bị phơi bày theo một cách anh không kiểm soát được.

Buổi chiều, Nam cầm hồ sơ Khánh để lại, đối chiếu qua loa cho có, không đào sâu thêm, rồi trả lại với vài ghi chú chung chung không đề cập gì tới tên Tùng. Đó là lần đầu tiên trong sự nghiệp làm kiểm toán viên của mình, Nam cố tình làm việc hời hợt, một cảm giác khó chịu bám riết lấy anh suốt quãng đường về nhà, như một lời nhắc rằng anh đang đứng ở ranh giới giữa việc bảo vệ bạn mình và việc phản bội chính những nguyên tắc nghề nghiệp anh luôn tự hào tuân thủ.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →