Thứ Hai đầu tuần, Lâm nhắn cho Nam ngay từ sáng sớm, giọng điệu qua tin nhắn gấp gáp khác thường: "Chị Diễm gọi tao lên văn phòng gấp, chắc có chuyện."
Buổi chiều, Lâm kể lại cho Nam qua điện thoại, giọng mệt mỏi rõ rệt. Chị Diễm đã ấn định ngày demo gọi vốn vòng tiếp theo, chỉ còn đúng hai tuần nữa, trước một nhóm nhà đầu tư lớn hơn nhiều so với vòng hạt giống ban đầu. Chị yêu cầu Lâm phải quyết định dứt khoát trước ngày đó: có đồng ý mở rộng tính năng dự đoán hành vi ra quy mô lớn hay không, có cho phép sử dụng câu chuyện của nhóm bạn làm case study minh hoạ hay không.
"Chị ấy nói nếu tao không quyết được, chị sẽ tìm nhà đầu tư khác, và có thể rút vốn khỏi vòng hạt giống luôn," Lâm nói, giọng có phần hoảng loạn. "Tao cần tiền đó để giữ app sống, Nam à, không có nó tao không biết cầm cự được bao lâu nữa."
Tối đó, hai người hẹn gặp ở quán quen, không phải Hẻm 118 lần này mà một quán cà phê bình thường gần nhà Nam, không gian yên tĩnh, bàn ghế đơn giản, chỉ lác đác vài người khách ngồi làm việc riêng với laptop, thích hợp để nói chuyện nghiêm túc mà không sợ ai nghe thấy. Lâm ngồi trước mặt Nam, gương mặt hốc hác hơn hẳn so với vài tuần trước, quầng thâm dưới mắt đậm hơn vì những đêm mất ngủ liên tiếp, áo khoác hoodie quen thuộc giờ trông rộng thùng thình hơn, như thể anh đã sụt cân đáng kể chỉ trong vài tuần ngắn ngủi.
"Mày nghĩ tao nên làm gì?" Lâm hỏi, giọng gần như van nài, như đang cần một ai đó quyết định thay mình vì bản thân đã kiệt sức không còn đủ sáng suốt.
Nam im lặng một lúc, cân nhắc câu trả lời của mình thật kỹ trước khi nói ra. Anh biết đây không phải một quyết định đơn giản, và anh cũng hiểu áp lực tài chính thật sự mà Lâm đang gánh chịu, không phải chuyện có thể xem nhẹ.
"Tao không thể quyết thay mày được," Nam nói, giọng chậm rãi. "Nhưng tao nghĩ mày cần tự hỏi mình một câu, chỉ một câu thôi: nếu bà ngoại mày còn sống, bà sẽ nghĩ sao khi thấy sổ ghi nợ của mình bị biến thành công cụ để đánh giá coi ai đáng được vay tiền hay không?"
Lâm im lặng, cúi đầu, hai tay ôm lấy ly cà phê đã nguội, không trả lời ngay.
"Bà ghi sổ vì thương người, không phải vì muốn phán xét ai," Nam tiếp tục, giọng nhẹ nhàng hơn. "Nếu mày dùng thứ đó để giúp công ty tài chính từ chối cho vay những người 'rủi ro cao', mày nghĩ đó có còn là tinh thần của bà nữa không?"
Câu hỏi ấy khiến Lâm ngồi lặng một lúc rất lâu, ánh mắt anh nhìn xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ lên thành ly, một cử chỉ lo lắng anh vẫn hay làm khi phải đối diện với những quyết định khó khăn nhất.
"Nhưng nếu tao từ chối, app có thể chết, Nam à," Lâm nói, giọng nghẹn lại. "Bao nhiêu công sức mấy năm nay, coi như đổ sông đổ biển hết."
"Vậy để app chết, có khi còn tốt hơn để nó sống bằng cách phản bội lại chính lý do nó ra đời," Nam đáp, giọng cương quyết nhưng không hề gay gắt. "Nhưng đó là lựa chọn của mày, không phải của tao. Tao chỉ nói ra điều tao nghĩ thôi."
Lâm không trả lời ngay, chỉ ngồi im, nhìn ra khung cửa kính nơi ánh đèn đường ngoài phố hắt vào, gương mặt anh mang một nỗi giằng xé không dễ giấu, giữa nỗi sợ mất đi công sức bao năm và một tiếng nói lương tâm đang mỗi lúc một lớn dần bên trong.
"Cho tao thêm vài ngày," Lâm nói cuối cùng, giọng khẽ, gần như thì thầm. "Tao cần suy nghĩ kỹ, không muốn quyết định khi đầu óc còn rối như vầy."
Nam gật đầu, không thúc ép thêm, chỉ đưa tay vỗ nhẹ vai bạn mình trước khi cả hai đứng dậy ra về. Trên đường về phòng trọ, Nam không thể ngừng nghĩ tới gương mặt kiệt sức của Lâm, và tự hỏi liệu câu nói của mình lúc nãy có phải là một gánh nặng anh vừa đặt thêm lên vai người bạn đang đã quá tải, hay đó thật sự là điều Lâm cần nghe để tìm lại đúng hướng đi cho chính mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →