Cuối tuần, Nam cùng Lâm ghé lại Hẻm 118, không khí giữa hai người đã nhẹ nhõm hơn nhiều so với vài ngày trước, dù Nam vẫn còn giữ trong lòng bí mật của riêng mình, chưa nói với ai, kể cả với Lâm, người bạn thân nhất của anh.
Quán Cô Tư 2 đông khách hơn thường lệ vì đúng dịp cuối tuần, mùi cá kho tộ và canh chua bốc lên thơm lừng từ gian bếp nhỏ phía sau, tiếng dao thớt lách cách xen với tiếng khách gọi món í ới. Ông Hai bận rộn tất bật giữa bếp và bàn ăn, nhưng vẫn dành thời gian ngồi lại trò chuyện với hai đứa cháu khi khách vãn bớt vào giữa chiều.
"Dạo này nhóm con sao rồi?" Ông Hai hỏi, rót thêm trà cho cả ba, giọng quan tâm thật lòng.
"Cũng đỡ hơn rồi cậu, nhưng vẫn còn hơi gượng gạo," Nam đáp, không muốn kể chi tiết hơn về những căng thẳng vẫn còn âm ỉ trong nhóm.
Ông Hai gật đầu, im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ra khoảng sân trước quán nơi vài đứa trẻ đang chơi đùa dưới bóng cây, rồi ông chậm rãi lên tiếng, giọng có phần trầm ngâm hơn mọi khi.
"Cậu nhớ, hồi má còn sống, có lần má kể cho cậu nghe một chuyện, lúc đó cậu còn trẻ, không để tâm lắm, giờ nghĩ lại mới thấy quan trọng." Ông ngừng lại, nhấp một ngụm trà. "Má nói, có một cách, để biết hết mọi chuyện đang treo lơ lửng cùng một lúc, không cần đợi từng chuyện một tới. Má gọi đó là 'chốt sổ'."
Nam và Lâm cùng nhìn nhau, cả hai đều chưa từng nghe qua cụm từ này.
"Chốt sổ là gì vậy cậu?" Lâm hỏi, tò mò xen lẫn một chút lo lắng mơ hồ.
"Má nói, đó là cách để đất trời biết hết, khỏi giấu ai nữa," ông Hai giải thích, giọng chậm rãi như đang cố nhớ lại từng lời mẹ mình từng nói. "Mọi khoản còn ghi sổ, còn treo lại, sẽ hiện ra cùng một lúc, không phải chờ từng chuyện tới lần lượt như vẫn đang xảy ra với tụi con bây giờ."
"Bà từng làm chuyện đó chưa?" Nam hỏi, giọng có phần căng thẳng.
Ông Hai lắc đầu, ánh mắt thoáng buồn. "Chưa, má chưa bao giờ làm. Má nói má sợ. Sợ nếu làm vậy, mọi chuyện hiện ra cùng lúc, không ai kịp chuẩn bị tinh thần, sẽ có người không chịu nổi, mối quan hệ giữa người với người có khi vỡ tan hết vì không đủ thời gian để hiểu, để tha thứ cho nhau."
Căn phòng nhỏ chìm trong im lặng một lúc, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều trên đầu và tiếng ồn ào xa xa từ những bàn khách khác trong quán.
Lâm ngồi lặng, tay đặt lên chiếc laptop mang theo, một biểu hiện quen thuộc mỗi khi anh đang suy nghĩ căng thẳng về điều gì đó liên quan tới code. Sau một lúc lâu, anh mới lên tiếng, giọng khẽ, gần như thì thầm.
"Con nghĩ trong code của con cũng có một hàm y như vậy," Lâm nói, mắt nhìn xuống bàn phím laptop như đang cố nhớ lại dòng code cũ. "Lúc mới viết, con thấy nó xuất hiện tự động trong cấu trúc dữ liệu con copy theo cách bà ghi sổ, một hàm con đặt tên tạm là 'settle_all', chưa bao giờ gọi nó, tưởng đó là code thừa, code rác còn sót lại từ quá trình thử nghiệm nên chưa dám xoá."
Nam nhìn Lâm, cảm giác một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Mày nghĩ đó chính là 'Chốt Sổ' bà từng nhắc tới sao?"
Lâm gật đầu chậm rãi, ánh mắt vừa sợ hãi vừa như bị cuốn hút bởi một khả năng chưa từng dám nghĩ tới. "Con không chắc, nhưng nếu đúng vậy... thì tụi mình đang có trong tay một thứ có thể phơi bày hết mọi bí mật còn lại của cả nhóm, chỉ trong một đêm."
Ông Hai nhìn hai đứa cháu, gương mặt ông lộ rõ vẻ lo lắng thật sự lần đầu tiên kể từ đầu buổi trò chuyện. "Đừng vội làm chuyện đó, nghe cậu. Má từng sợ nó vì một lý do, và cậu nghĩ tụi con cũng nên sợ nó y như vậy."
Nam gật đầu, dù trong lòng một phần vẫn không thể ngừng nghĩ tới khả năng ấy, một cách để đưa mọi thứ ra ánh sáng cùng lúc, kể cả phần bí mật của chính anh. Cả ba ngồi lặng thêm một lúc, tiếng quạt trần vẫn quay đều trên đầu, cho tới khi một tốp khách mới bước vào quán, ông Hai đứng dậy tiếp tục công việc, để lại hai đứa cháu ngồi với những suy nghĩ riêng chưa kịp nói hết thành lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →