🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó, Nam về tới phòng trọ, đầu óc còn vương vấn cuộc trò chuyện với Uyên. Con hẻm ngoài cửa sổ đã vắng người, chỉ còn ánh đèn đường vàng nhạt hắt lên bức tường đối diện, tiếng quạt máy nhà hàng xóm chạy đều đều như mọi đêm. Anh mở laptop, định cập nhật lại file Excel với thông tin vừa biết được, thêm một dòng ghi chú mới về khoản tiền hai triệu năm trăm nghìn giờ đã có lời giải thích rõ ràng.

Trong lúc gõ, anh vô tình lướt chuột qua một thư mục cũ trên máy, nơi anh lưu trữ các file công việc từ vài năm trước, thói quen dọn dẹp định kỳ khiến anh thỉnh thoảng phải mở lại những thư mục này để xoá bớt dữ liệu không cần thiết. Một cái tên file khiến anh dừng tay: "kiemtoan_studio_2025".

Anh nhớ ra ngay, đó là một hợp đồng kiểm toán nội bộ công ty anh từng thực hiện năm ngoái cho một đối tác chuyên cung cấp thiết bị chụp ảnh, một trong những khách hàng thuê ngoài dịch vụ chụp ảnh sự kiện, trong đó có studio nơi Tùng từng cộng tác một thời gian ngắn.

Nam mở file, chỉ định xem lại cho có, nhưng ánh mắt anh bỗng dừng khựng lại ở một dòng trong bảng danh sách công nợ khách hàng của studio, phần phụ lục đính kèm báo cáo kiểm toán. Một cái tên quen thuộc, nằm giữa hàng chục cái tên khác, đánh dấu đỏ trong cột "nợ xấu, quá hạn thanh toán".

Đỗ Thành Tùng.

Nam ngồi sững, tay đặt trên bàn phím không nhúc nhích. Anh nhớ lại rồi, mơ hồ nhưng chắc chắn: lúc làm báo cáo kiểm toán đó, gần một năm trước, anh đã lướt qua danh sách này, đã thấy tên Tùng, đã nhận ra ngay đó là bạn mình. Lúc đó anh chỉ nghĩ thoáng qua, có thể Tùng đang gặp khó khăn tài chính tạm thời, một chuyện bình thường của dân làm nghề tự do, rồi anh gạt đi, tiếp tục công việc, không nói với ai, kể cả không tự thừa nhận với chính mình rằng mình đã biết.

Nhưng giờ nhìn lại, Nam nhận ra mình đã biết một phần sự thật từ rất lâu, gần một năm trước khi Tùng chính thức kể ra tại quán cơm tấm. Anh đã âm thầm để ý những dấu hiệu nhỏ suốt thời gian đó, những show chụp ảnh dày đặc bất thường, những lần Tùng từ chối để nhóm bao, mà không hề nhận ra chính mình đang làm điều đó vì đã có sẵn một mảnh thông tin trong đầu, một mảnh thông tin anh chưa từng thừa nhận là mình đang giữ.

Đây không phải là theo dõi cố ý. Nam tự nhủ với mình như vậy, cố tìm cách biện minh. Anh chỉ tình cờ thấy tên trong một báo cáo công việc, một việc hoàn toàn nằm trong phạm vi công việc bình thường của anh, không có gì sai trái về mặt đạo đức nghề nghiệp.

Nhưng một câu hỏi khác len lỏi vào đầu anh, khó chịu hơn nhiều: nếu đây chỉ là tình cờ vô hại, tại sao anh chưa từng kể cho ai nghe, kể cả chính mình cũng chưa từng thật sự đối diện với việc mình đã biết? Tại sao anh lại đóng file này lại ngay lập tức lúc đó, không nghĩ tới nó nữa suốt gần một năm, cho tới đêm nay mới tình cờ chạm lại?

Nam đóng laptop lại thật nhanh, như thể vừa chạm phải thứ gì đó nóng bỏng, tay anh vẫn còn run nhẹ. Anh ngồi im trong bóng tối căn phòng trọ, chỉ còn ánh đèn đường yếu ớt hắt qua khe cửa sổ, tim đập nhanh hơn bất kỳ giao dịch ma nào từng khiến anh hoảng sợ trong suốt mấy tuần qua.

Đây là lần đầu tiên, kể từ khi bắt đầu cuộc điều tra riêng của mình, Nam nhận ra người đang giữ một bí mật không chỉ có Uyên, Tùng, hay Hạ. Có cả anh.

Anh nghĩ tới tất cả những lần mình lên án Lâm vì giấu nguồn gốc app, những lần thầm trách Uyên vì không nói thẳng, những lần sốt ruột chờ Tùng và Hạ mở lời. Suốt thời gian đó, chính anh cũng đang ngồi trên một mảnh sự thật của riêng mình, chọn cách im lặng giống hệt những người anh đang cố gắng thúc giục phải thành thật. Sự khác biệt duy nhất, anh tự nhủ trong bóng tối căn phòng, là chưa ai phát hiện ra phần của anh, và có lẽ chính vì thế mà anh vẫn cho phép mình đứng ở vị trí người điều tra, chưa từng nghĩ có ngày phải đứng vào hàng những người bị điều tra.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →