🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nam chủ động nhắn Uyên vào cuối tuần, đề nghị gặp riêng, không qua tin nhắn nữa. Uyên đồng ý, hẹn ở một quán cà phê nhỏ gần chung cư cô đang sống, không gian yên tĩnh hơn hẳn những quán trung tâm cô hay chọn cho các cuộc gặp công việc. Nam tới sớm mười lăm phút, ngồi gọi một ly nước lọc trước, nhìn ra khung cảnh con phố nhỏ bên dưới, tự hỏi mình nên bắt đầu câu chuyện thế nào để không khiến Uyên cảm thấy như đang bị thẩm vấn.

Quán nằm trên tầng hai một căn nhà phố cũ được cải tạo lại, bàn ghế gỗ mộc, cây xanh treo khắp nơi, view nhìn ra một góc sông nhỏ nơi vài chiếc thuyền chở hàng vẫn lặng lẽ trôi qua giữa buổi chiều. Uyên tới sớm hơn Nam, ngồi sẵn ở bàn gần cửa sổ, tay đang xoay chiếc nhẫn ở ngón út, mắt dõi theo một chiếc thuyền chở cát đang chậm rãi trôi ngang qua khúc sông.

"Cảm ơn mày đã hẹn gặp," Nam nói, ngồi xuống đối diện, gọi một ly trà đào.

Uyên không trả lời ngay, chỉ nhìn ra cửa sổ thêm một lúc, rồi thở dài thật sâu, như đang chuẩn bị tinh thần cho điều sắp nói ra.

"Bốn tháng trước," cô bắt đầu, giọng chậm rãi, "tao tình cờ nghe được Tùng nói chuyện điện thoại với ai đó, giọng nó căng thẳng lắm, nhắc tới mấy con số, nhắc tới hạn chót. Tao không cố ý nghe lén, chỉ là lúc đó tao đứng gần quán cà phê nơi nó ngồi, không tránh được."

Nam gật đầu, im lặng lắng nghe, không ngắt lời.

"Tao lo lắm, nhưng không dám hỏi thẳng, sợ nó ngại," Uyên tiếp tục, tay vẫn xoay chiếc nhẫn không ngừng. "Tao tìm được một phần số tài khoản nó vô tình để lộ qua một tin nhắn cũ trong nhóm chat công việc chung của tụi tao hồi trước, tao chuyển cho nó hai triệu năm trăm nghìn, không nói rõ lý do, chỉ ghi là tiền thừa từ deal môi giới."

"Sao mày không hỏi thẳng nó có sao không?" Nam hỏi nhẹ nhàng.

"Tao sợ," Uyên đáp, giọng nghẹn lại. "Sợ nếu tao hỏi thẳng, nó sẽ biết tao đã nghe lén, sẽ thấy xấu hổ, sẽ đẩy tao ra xa hơn. Tao nghĩ giúp âm thầm vậy là đủ rồi, không ngờ... không ngờ số tiền đó chẳng thấm vào đâu so với những gì nó đang gánh thật sự."

Cô ngừng lại, mắt đỏ hoe, nhìn xuống ly cà phê đã nguội trước mặt.

"Mày nghĩ tao làm vậy vì thương nó, hay vì tao sợ mất một đứa trong nhóm nữa sau khi ba má tao..." Uyên bỏ lửng câu nói, không hoàn thành, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau cũ chưa bao giờ thật sự lành hẳn.

Nam không hỏi thêm về câu bỏ lửng ấy, chỉ để nó trôi qua trong im lặng, hiểu rằng có những vết thương cần thời gian để tự người mang nó chọn lúc thích hợp mà kể ra, không phải bị ép hỏi.

"Tao nghĩ mày làm vậy vì mày thương thật," Nam nói, giọng chân thành. "Chỉ là cách thương của mày đôi khi khiến người khác hiểu lầm, giống hôm ở quán chay, mày lỡ nói con số trước mặt mọi người."

Uyên gật đầu, nước mắt lăn xuống. "Tao biết. Tao xin lỗi vì chuyện đó, không chỉ với Hạ mà với cả mày, cả nhóm. Tao cứ nghĩ mình đang giúp, mà cuối cùng toàn làm mọi thứ rối thêm."

"Chưa hết đâu, Uyên à," Nam nói khẽ, nhìn thẳng vào mắt bạn mình. "Còn chuyện của Hạ nữa. Tụi mình vẫn chưa nói chuyện hết với nhau."

Uyên nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt trên mặt sông, không đáp lại ngay, chỉ gật đầu chậm rãi, như đang tự chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối thoại khó khăn khác vẫn còn ở phía trước.

"Tao sẽ chủ động nói chuyện với nó," Uyên nói sau một lúc, giọng đã bình tĩnh hơn. "Không phải vì mày ép, mà vì tao biết mình cần làm vậy từ lâu rồi, chỉ là cứ trì hoãn mãi vì sợ."

Nam gật đầu, không nói gì thêm, để cô có không gian tự sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Họ ngồi thêm một lúc, gọi thêm một phần bánh ngọt để chia đôi, nói chuyện chậm rãi về những điều nhẹ nhàng hơn, như đang cố kéo lại một chút bình yên trước khi cả hai phải đối diện với những cuộc trò chuyện khó khăn còn ở phía trước.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →