Sáng thứ Hai, nhóm chat "Xóm Bà Tư" im lặng bất thường. Không có ai gửi ảnh chế, không có ai hỏi thăm cuối tuần rảnh không, không có cả những biểu tượng cảm xúc vô nghĩa mọi người vẫn hay thả để duy trì cảm giác kết nối. Nam mở app nhắn tin, nhìn danh sách tin nhắn cũ, thấy dòng cuối cùng vẫn là câu chúc mừng Hạ được lên chức trưởng ca, cách đây đã gần hai tuần.
Văn phòng buổi sáng thứ Hai luôn ồn ào hơn các ngày khác, tiếng người bàn tán về cuối tuần vừa qua, tiếng máy in chạy rè rè phía góc phòng, nhưng Nam ngồi giữa tất cả những âm thanh quen thuộc đó mà đầu óc vẫn cứ quay về cái im lặng bất thường trong nhóm chat. Anh ngồi ở bàn làm việc, giữa giờ nghỉ, gõ tin nhắn riêng cho từng người một, cố gắng hiểu xem không khí chung của nhóm đang ở đâu sau đêm tại quán cơm tấm.
Nhắn cho Uyên trước, chỉ một câu ngắn: Mày ổn không?
Uyên trả lời sau gần một tiếng, chậm hơn bình thường rất nhiều. Ổn. Chỉ đang nghĩ nhiều thôi. Không thêm một biểu tượng cảm xúc nào, khác hẳn thói quen của Uyên vốn hay dùng đủ loại icon để làm mềm câu chữ.
Nhắn cho Hạ, câu hỏi tương tự, nhưng Hạ không trả lời ngay. Tới chiều muộn, Nam mới nhận được một dòng ngắn: Ổn, đang bận làm. Nam biết đó không phải sự thật hoàn toàn, nhưng cũng không ép, chỉ gửi lại một biểu tượng trái tim nhỏ, cách anh vẫn hay làm để nói rằng mình luôn ở đây nếu cần.
Nhắn cho Tùng, phản hồi tới nhanh nhất trong cả nhóm, gần như ngay lập tức. Ổn hơn rồi, cảm ơn mày hôm bữa nha. Đi làm bình thường, đừng lo. Kèm theo một biểu tượng cười, có vẻ gượng ép nhưng ít nhất còn cố gắng giữ tinh thần lạc quan quen thuộc.
Nam đọc lại ba câu trả lời, so sánh chúng với nhau, nhận ra một khuôn mẫu rõ ràng: người tổn thương nhiều nhất trong đêm đó, Tùng, lại là người cố gắng trấn an người khác trước tiên. Còn Uyên và Hạ, hai người không trực tiếp là nạn nhân của khủng hoảng lần này, lại đang mang một gánh nặng riêng khác, thứ Nam chưa hiểu hết.
Anh định nhắn cho Lâm để hỏi thêm về buổi gặp lại chị Diễm dự kiến sắp tới, nhưng chưa kịp gõ thì điện thoại đã rung, một tin nhắn riêng từ Uyên, gửi tới bất ngờ vào lúc chiều muộn khi Nam đang chuẩn bị tan làm.
Mày biết hết chưa?
Nam nhìn dòng tin nhắn, không chắc Uyên đang hỏi về điều gì cụ thể. Về khoản tiền hai triệu năm trăm nghìn anh từng phát hiện trong lịch sử giao dịch của cô? Về mối quan hệ thật sự giữa cô và Tùng mà cả nhóm vẫn còn mập mờ chưa rõ? Hay về một điều gì khác hoàn toàn mà Nam chưa từng nghĩ tới?
Anh gõ trả lời, xoá đi, gõ lại. Cuối cùng chỉ hỏi ngược lại, thận trọng.
Biết hết chuyện gì?
Ba chấm nhấp nháy hiện lên rồi tắt đi, lặp lại vài lần, như Uyên cũng đang phân vân không biết nên nói tới đâu qua tin nhắn. Cuối cùng, cô chỉ gửi một dòng ngắn gọn, không giải thích thêm.
Thôi, không có gì. Gặp trực tiếp nói sau.
Nam nhìn màn hình điện thoại, cảm giác một điều gì đó lớn hơn cả những gì anh đã biết đang chờ đợi phía trước, một bí mật khác vẫn còn nằm im lặng dưới bề mặt những gì cả nhóm vừa trải qua, và Uyên, dù muốn nói ra, vẫn chưa đủ can đảm để làm điều đó ngay lúc này.
Anh gập máy tính lại, thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, nhưng trước khi rời khỏi bàn, anh mở lại file Excel quen thuộc, thêm một dòng ghi chú mới vào cột cuối cùng. Không phải về một giao dịch ma nào cả, chỉ là một câu hỏi anh tự đặt ra cho chính mình, thứ duy nhất anh chắc chắn cần tìm lời giải trước khi mọi chuyện đi xa hơn nữa: Uyên đang giấu cái gì mà ngay cả Tùng có lẽ cũng chưa biết hết? Anh đọc lại dòng chữ ấy một lần, rồi tắt máy, bước ra khỏi văn phòng giữa dòng người tan tầm đông đúc, lòng nặng trĩu một linh cảm không mấy dễ chịu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →