🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lâm không trả lời chị Diễm ngay. Anh nhìn Nam, rồi nhìn tập tài liệu trước mặt, rồi cuối cùng đóng laptop lại, một hành động dứt khoát khiến chị Diễm khựng lại giữa chừng.

"Chị cho em thêm thời gian," Lâm nói, giọng run nhưng rõ ràng. "Em cần suy nghĩ kỹ hơn trước khi quyết định chuyện này."

Chị Diễm nhìn Lâm một lúc, rồi gật đầu, thu dọn tài liệu, nét mặt không giấu được chút thất vọng nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp. "Được, chị hiểu. Nhưng đừng để lâu quá, thị trường không đợi ai cả."

Sau khi chị Diễm rời đi, Lâm ngồi thẫn thờ một lúc lâu, rồi quay sang Nam, giọng nghẹn lại. "Đi với tao ra Hẻm 118 được không? Tao cần nói chuyện với cậu Hai, và cả mày nữa."

Tối đó, cả hai ngồi lại ở Quán Cô Tư 2, giờ này quán đã vắng khách, chỉ còn ông Hai đang dọn dẹp bàn ghế chuẩn bị đóng cửa, tấm bảng hiệu ngoài cửa đã tắt đèn, chỉ còn ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ bóng đèn duy nhất còn bật trong quán. Thấy hai đứa cháu tới với vẻ mặt nặng nề, ông dừng tay, pha thêm ấm trà, ngồi xuống đối diện, cái quạt trần cũ trên đầu quay chậm rãi, phát ra tiếng cọt kẹt đều đặn mỗi vòng quay.

"Cậu Hai," Lâm bắt đầu, giọng run rẩy hơn cả lúc đối diện chị Diễm. "Con có chuyện phải thú nhận, chuyện con giấu lâu lắm rồi, kể cả với cậu."

Ông Hai không nói gì, chỉ gật đầu, ra hiệu cho Lâm tiếp tục.

"Năm 2023, lúc con bắt đầu code app Đồng Chi, con đã scan toàn bộ cuốn sổ đầu tiên bà để lại, dùng nó làm dữ liệu mẫu để luyện tính năng gợi ý chia tiền tự động," Lâm nói, từng lời như phải cố sức mới thoát ra được. "Lúc đó con chỉ nghĩ đơn giản, đó là dữ liệu có sẵn, tiện dùng, không nghĩ ngợi gì nhiều. Con chưa từng hỏi ý kiến cậu, chưa từng nghĩ mình đang làm gì với... với ký ức của bà."

Nam ngồi im, quan sát phản ứng của ông Hai, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

"Con tưởng đó chỉ là dữ liệu thôi, con không ngờ nó lại kéo theo cả cái... cái khả năng kỳ lạ của bà," Lâm tiếp tục, giọng vỡ ra. "Giờ nghĩ lại, con thấy mình như đang bán rẻ một phần của bà, biến tình thương bà dành cho khách quen thành một tính năng công nghệ, thậm chí suýt nữa còn để người khác biến nó thành sản phẩm thương mại. Con xin lỗi cậu, con xin lỗi bà."

Lâm cúi đầu, hai tay siết chặt trên đùi, không dám nhìn thẳng vào ông Hai, chờ đợi một phản ứng giận dữ mà anh nghĩ mình xứng đáng nhận.

Nhưng ông Hai chỉ ngồi im một lúc lâu, tay chậm rãi vuốt lên mặt bàn gỗ đã bóng loáng vì nhiều năm sử dụng, mắt ông quay về phía gian bếp nhỏ phía sau, nơi ngày xưa mẹ ông từng đứng nấu từng món ăn cho cả xóm, giờ chỉ còn cái bếp than cũ ông giữ lại làm kỷ niệm, ít khi dùng tới.

"Cậu không giận con đâu, Lâm à," ông Hai cuối cùng lên tiếng, giọng nhẹ nhàng hơn Lâm dự đoán rất nhiều. "Con không lấy cắp gì của má hết. Con chỉ... làm theo cách của thời con, giống như má làm theo cách của thời má vậy thôi."

Lâm ngẩng lên, ánh mắt vẫn còn ướt, không dám tin vào những gì vừa nghe được.

"Con nhớ bà không, Lâm?" Ông Hai hỏi, giọng chợt trầm xuống, đầy hoài niệm. "Nhớ cách bà hay đứng ngoài cửa quán, nhìn từng người khách đi ngang, như đang cố nhớ hết từng gương mặt, từng câu chuyện của họ?"

Lâm gật đầu, nước mắt bắt đầu rơi, không kìm được nữa.

"Vậy là má vẫn còn ghi sổ, chỉ là ghi bằng cách khác thôi," ông Hai nói, giọng vừa ấm áp vừa mang một nỗi buồn sâu kín. "Chỉ có điều, lần này, ghi sổ mà không có ai đứng sau kiểm soát coi ghi vậy có đúng lúc, có đúng cách, có làm ai đau lòng không. Đó mới là cái đáng lo, không phải chuyện con lấy dữ liệu của má."

Ba người ngồi lặng thêm một lúc, ấm trà trên bàn đã nguội bớt mà chưa ai kịp rót thêm. Nam nhìn Lâm, thấy gương mặt bạn mình dần giãn ra, không còn căng cứng như lúc mới bước vào quán, dù ánh mắt vẫn còn đọng lại một nỗi day dứt chưa nguôi hẳn. Anh hiểu, lời tha thứ của ông Hai không xoá bỏ được hoàn toàn cảm giác tội lỗi Lâm đang mang, nhưng ít nhất đã cho anh một chỗ dựa để bắt đầu tìm cách sửa chữa, thay vì tiếp tục giấu giếm trong im lặng như đã làm suốt ba năm qua.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →