🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài ngày sau, Lâm nhắn Nam, giọng lo lắng qua tin nhắn, nói chị Diễm muốn gặp lại để bàn tiếp về khoản đầu tư, lần này ngay tại văn phòng làm việc của Lâm, một căn phòng nhỏ thuê chung trong toà nhà co-working space gần Quận 3. Lâm hỏi Nam có thể tới cùng không, giọng điệu như đang cần một chỗ dựa tinh thần hơn là một cố vấn kỹ thuật.

Nam tới đúng giờ hẹn, văn phòng nhỏ nhưng hiện đại, bàn làm việc kê sát tường kính, hai màn hình lớn hiển thị các biểu đồ dữ liệu người dùng app đang tăng dần theo thời gian. Một tấm bảng trắng dán đầy giấy note đủ màu, ghi chằng chịt các mốc kế hoạch, deadline, và vài con số tăng trưởng được khoanh tròn đỏ nổi bật. Chị Diễm đã ngồi sẵn, lần này mang theo một tập tài liệu in sẵn, gọn gàng, chuyên nghiệp như mọi lần, chiếc laptop bạc đặt ngay ngắn trước mặt đã mở sẵn slide thuyết trình.

"Chào em Nam, hôm nay chị muốn trình bày rõ hơn về hướng phát triển tiếp theo," chị Diễm mở lời, không lãng phí thời gian cho những câu chào hỏi dài dòng. Chị mở tài liệu, chỉ vào một biểu đồ. "Tính năng dự đoán của Đồng Chi, nếu áp dụng trên diện rộng, có thể giúp các đối tác tài chính đánh giá rủi ro tín dụng chính xác hơn nhiều so với các mô hình hiện tại."

"Đối tác tài chính nào ạ?" Nam hỏi, giọng cảnh giác.

"Chị đang đàm phán với vài công ty tài chính tiêu dùng, họ rất quan tâm tới dữ liệu hành vi dự đoán này," chị Diễm đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, chuyên nghiệp. "Ý tưởng là thu thập dữ liệu giao dịch dự đoán từ nhóm người dùng lớn hơn, phân tích pattern, rồi bán báo cáo phân tích hành vi cho các đối tác cần đánh giá khả năng trả nợ của khách hàng."

Nam nghe tới đó, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. "Chị định lấy câu chuyện của nhóm em, câu chuyện thật của bạn em vừa trải qua, làm chất liệu để bán cho công ty tài chính đánh giá người khác có đáng cho vay hay không?"

"Không hẳn là bán câu chuyện cá nhân," chị Diễm giải thích, có vẻ hơi bất ngờ trước phản ứng của Nam. "Chị nói tới mô hình tổng quát, ẩn danh hoá dữ liệu, đúng chuẩn quy định bảo mật. Câu chuyện của nhóm em chỉ là case study minh hoạ cho tiềm năng sản phẩm thôi, một câu chuyện rất có sức thuyết phục với nhà đầu tư."

"Case study," Nam lặp lại, giọng cứng lại. "Chị gọi bạn em suýt sụp đổ vì gánh một khoản nợ một mình trong im lặng là case study?"

Lâm ngồi im, mặt tái đi, không biết nên đứng về phía nào giữa hai luồng suy nghĩ đang giằng co trong đầu chính mình. Anh nhìn xuống bàn tay mình đang siết chặt lấy nhau, nghĩ tới khoản tiền đầu tư có thể giúp app tồn tại thêm ít nhất một năm nữa, nghĩ tới những đêm thức trắng bù lỗ bằng tiền tiết kiệm đang cạn dần, rồi lại nghĩ tới gương mặt Tùng tối hôm nọ khi buộc phải kể hết mọi chuyện trước mặt cả nhóm. Hai hình ảnh ấy cứ giằng co trong đầu anh, không bên nào chịu nhường bên nào.

"Nam, chị hiểu cảm xúc của em," chị Diễm nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh chuyên nghiệp dù không khí phòng đã căng thẳng hẳn lên. "Nhưng đây là cách ngành công nghệ vận hành. Mọi sản phẩm đột phá đều bắt đầu từ một câu chuyện thật, rồi mới nhân rộng ra được. Chị không có ý coi thường những gì bạn em đang trải qua."

"Đây không phải dữ liệu," Nam nói, giọng lớn hơn anh định, đứng bật dậy khỏi ghế. "Đây là bạn của em. Là người em quen từ hồi cấp hai, người vừa phải kể lại nỗi đau lớn nhất đời mình trước mặt cả nhóm bạn thân chỉ vì một cái app không ai xin phép mà cứ tự động phơi bày mọi thứ ra ánh sáng. Chị không được biến chuyện đó thành một dòng trong bảng Excel gọi vốn của chị."

Căn phòng im lặng hoàn toàn sau câu nói của Nam, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy đều đều và tiếng gõ bàn phím từ văn phòng bên cạnh vọng qua vách ngăn mỏng. Chị Diễm nhìn Nam một lúc lâu, gương mặt không lộ rõ cảm xúc, rồi quay sang Lâm, chờ đợi một phản hồi từ chính người đang nắm quyền quyết định cuối cùng.

"Lâm," chị hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực. "Em nghĩ sao?"

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →