Ngoài trời bắt đầu mưa nhẹ, cơn mưa trái mùa bất chợt của Sài Gòn tháng Tư, hạt mưa lất phất chưa đủ nặng để ướt hẳn nhưng đủ để làm mặt đường loang loáng ánh đèn vàng. Nam tìm thấy Tùng đứng dưới mái hiên một căn nhà đóng cửa cách quán vài chục mét, lưng dựa vào tường, mắt nhìn ra màn mưa mỏng đang giăng trước mặt.
Nam bước tới, đứng cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng chung dưới mái hiên, để khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại bằng sự im lặng thay vì bằng lời nói.
Một lúc lâu trôi qua, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn phía trên, tiếng xe cộ xa xa vọng lại từ con đường lớn, và hơi thở đều đặn của hai người bạn đứng cạnh nhau, không ai vội vàng phá vỡ sự tĩnh lặng ấy. Một chiếc xe máy chạy ngang, bánh xe cán qua vũng nước đọng trên mặt đường, tạt lên một vệt nước mỏng gần tới chân hai người, cả hai cùng lùi lại một bước theo phản xạ, rồi nhìn nhau bật cười khẽ, một tiếng cười nhỏ nhưng đủ để làm tan bớt phần nào không khí nặng nề vẫn còn vương lại từ trong quán.
"Mày không hỏi gì hết hả?" Tùng lên tiếng trước, giọng đã bình tĩnh hơn nhiều so với lúc rời khỏi quán, nhưng vẫn còn vương chút mệt mỏi.
"Hỏi gì?" Nam đáp, mắt vẫn nhìn ra màn mưa. "Mày kể hết rồi, tao còn gì để hỏi thêm đâu."
Tùng im lặng, quay đầu nhìn Nam một lúc, rồi bật cười khẽ, một tiếng cười nhẹ nhõm hơn là vui vẻ. "Tao tưởng mày sẽ hỏi sao tao không nói sớm hơn, hoặc kiểu... phân tích tại sao tao vay nóng thay vì mượn ngân hàng, đúng chất dân kiểm toán."
Nam cười nhẹ, lắc đầu. "Tao không cần biết mấy chuyện đó. Tao chỉ cần biết mày còn đứng đây, còn thở, còn là thằng Tùng tao quen từ hồi cấp hai. Vậy là đủ rồi."
Câu nói đơn giản ấy khiến Tùng khựng lại, mắt anh đỏ hoe thêm lần nữa, nhưng lần này không phải vì tủi thân, mà vì một cảm giác được thấu hiểu hiếm hoi mà anh không ngờ mình lại cần đến vậy.
"Tao chỉ sợ một ngày tụi mày nhìn tao khác đi," Tùng nói khẽ, giọng gần như thì thầm, hoà lẫn vào tiếng mưa. "Nhìn tao như một đứa thất bại, không tự lo nổi cho gia đình mình."
Nam không trả lời ngay, chỉ đứng im một lúc, để câu nói ấy lắng xuống giữa không gian tĩnh lặng. Rồi anh cởi chiếc áo khoác mỏng đang mặc, đưa cho Tùng, dù trời không quá lạnh, chỉ là một cử chỉ anh cần làm lúc này hơn là một nhu cầu thực tế.
"Mặc vào đi, ướt hết bây giờ," Nam nói, giọng nhẹ nhàng. "Tao không nhìn mày khác đi đâu, Tùng à. Ai cũng có lúc phải xoay xở trong bóng tối một mình, chuyện đó không làm mày thành người khác, chỉ làm mày thành người đang cố gắng thôi."
Tùng nhận lấy áo khoác, khoác lên vai, không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ, mắt vẫn nhìn ra màn mưa đang thưa dần. Hai người đứng bên nhau thêm một lúc lâu, không cần thêm lời nào, chỉ để sự hiện diện của nhau làm dịu bớt gánh nặng vừa được trút ra.
"Cảm ơn mày," Tùng nói khẽ, sau cùng, giọng đã vững vàng trở lại. "Cảm ơn vì không hỏi thêm gì hết."
Nam vỗ nhẹ vào vai bạn, không đáp lại bằng lời, chỉ để bàn tay ở đó thêm vài giây, một cách nói rằng anh hiểu, rằng anh sẽ luôn ở đây, bất kể chuyện gì xảy ra tiếp theo với cả nhóm sau đêm hôm nay.
Mưa dần tạnh hẳn, chỉ còn vài giọt nước lộp bộp rơi từ mái tôn xuống vũng nước dưới chân. Nam rút điện thoại ra, định nhắn cho ba người còn lại trong quán báo tin Tùng đã ổn hơn, nhưng khựng lại khi thấy màn hình khoá vẫn còn hiện thông báo giao dịch ma cũ, con số tám triệu rưỡi giờ đã đổi sang trạng thái đã hoàn tất, không còn ghi "dự kiến" nữa. Anh tắt màn hình, cất điện thoại vào túi, quyết định để chuyện đó lại sau, ưu tiên lúc này chỉ là đưa Tùng về nhà an toàn, một bước đi nhỏ nhưng cần thiết trước khi cả nhóm phải đối diện với những gì còn lại của đêm nay.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →