🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cô chủ quán, thấy nhóm khách đông thêm, mang ra thêm mấy ghế nhựa, không hỏi han gì, chỉ lặng lẽ dọn dẹp phần còn lại của quán trong lúc năm người bạn ngồi quây quần quanh chiếc bàn nhỏ, ánh đèn huỳnh quang trên đầu hắt xuống những gương mặt đang mang đủ loại cảm xúc lẫn lộn.

Tùng kể lại từ đầu, chậm rãi hơn lần trước, chi tiết hơn: ngày mẹ anh đổ bệnh, cơn hoảng loạn giữa đêm khi nhận cuộc gọi từ hàng xóm báo tin, những ngày chạy đôn chạy đáo giữa các bệnh viện, cảm giác bất lực khi nhìn bảng kê chi phí điều trị cứ dài thêm mỗi ngày mà tiền trong túi cứ vơi dần.

"Lúc đó tao chỉ nghĩ, miễn má sống được, tiền bạc tính sau," Tùng nói, giọng đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn còn run ở những đoạn khó nói nhất. "Giờ má đỡ rồi, đi lại được, nhưng cái nợ thì vẫn còn nguyên đó, mỗi tháng lãi cứ ăn dần vào phần gốc tao trả, càng trả càng thấy không hết được."

Uyên ngồi im, nước mắt lăn dài không kìm được, không phải chỉ vì thương Tùng, mà còn vì một cảm giác tự trách đang dày vò cô từ bên trong. Cô nhớ lại buổi tối bốn tháng trước, khi tình cờ nghe được Tùng nói chuyện điện thoại với chủ nợ ngoài quán cà phê, giọng anh căng thẳng tới mức cô không thể giả vờ không nghe thấy. Cô đã âm thầm chuyển hai triệu năm trăm nghìn vào một tài khoản cô tìm được qua tin nhắn Tùng vô tình để lộ, không nói với ai, kể cả với chính Tùng biết toàn bộ sự thật, chỉ nhắn một dòng ngắn gọn "tiền thừa từ deal môi giới, giữ đỡ xài, khỏi trả lại".

Nhưng đó chỉ là một phần rất nhỏ so với tám mươi lăm triệu, và giờ ngồi đây nghe hết câu chuyện, Uyên nhận ra sự giúp đỡ âm thầm của mình chẳng thấm vào đâu so với gánh nặng thật sự Tùng đang mang, một cảm giác bất lực khiến cô càng thêm dằn vặt. Cô nhớ lại lúc đó mình còn tự hào vì đã làm được điều gì đó tử tế mà không cần ai biết ơn, giờ nhìn lại mới thấy sự tử tế nửa vời ấy chẳng giải quyết được gì, chỉ khiến cô tự huyễn hoặc rằng mình đã giúp đỡ đủ, trong khi Tùng vẫn một mình gánh phần còn lại nặng nề hơn nhiều.

"Để tao giúp mày trả bớt," Uyên nói, giọng nghẹn ngào, chủ động đề nghị ngay tại bàn, không kịp suy nghĩ thấu đáo. "Tao có ít tiền dành dụm, đưa mày trả bớt lãi trước, từ từ tính tiếp."

Tùng ngẩng phắt lên, gương mặt đột nhiên đổi sắc, từ xúc động chuyển sang một thứ cảm xúc gay gắt hơn nhiều. "Không được. Tao không nhận đâu."

"Sao lại không được?" Uyên hỏi lại, giọng có phần gấp gáp. "Tụi mình là bạn bè mà, giúp nhau lúc khó khăn có gì sai?"

"Tao nói không là không!" Tùng gần như hét lên, giọng anh vỡ ra vì một cơn xúc động dồn nén quá lâu bỗng bùng nổ. "Tao đã đủ nhục vì phải kể hết chuyện này ra rồi, tao không muốn biến thành đứa ngồi nhận tiền bố thí từ bạn bè nữa. Tao tự gây ra, tao tự chịu."

Cả bàn im bặt trước phản ứng dữ dội bất ngờ của Tùng. Hạ đưa tay định chạm vào vai anh trấn an, nhưng Tùng đã đứng bật dậy, đẩy ghế lùi ra sau kêu lên một tiếng chói tai trên nền gạch, quay lưng bước thẳng ra khỏi quán, không nhìn lại, dáng đi nhanh và cứng nhắc như đang cố kìm lại một cơn xúc động sắp trào ra không kiểm soát nổi.

Uyên ngồi sững, tay vẫn còn giơ lửng trong không khí, nước mắt tiếp tục lăn nhưng không còn là những giọt nước mắt vì thương cảm nữa, mà pha lẫn cả sự bất lực và một nỗi hối hận cô chưa kịp gọi tên. Lâm định đứng dậy đuổi theo, nhưng Nam đặt tay lên vai anh, lắc đầu nhẹ.

"Để tao đi," Nam nói, đứng dậy, nhìn ba người bạn còn lại đang ngồi trong im lặng nặng nề, rồi bước nhanh ra cửa, theo hướng Tùng vừa khuất bóng vào con hẻm tối phía sau quán.

Trước khi bước ra, anh quay lại nhìn Uyên một giây, thấy cô vẫn ngồi bất động, ánh đèn huỳnh quang chiếu lên gương mặt ướt đẫm nước mắt của cô một vẻ mệt mỏi già hơn tuổi thật rất nhiều. Nam không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu như một lời trấn an ngắn ngủi, rồi đẩy cửa kính bước ra ngoài, nơi bóng tối con hẻm đang nuốt chửng dáng người của Tùng ở phía xa.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →