Quán cơm tấm vắng dần khách khi trời sập tối, chỉ còn vài bàn lác đác, ánh đèn huỳnh quang trắng chiếu xuống hai chiếc bàn còn dính dầu mỡ chưa kịp lau. Cô chủ quán bắt đầu dọn bớt vài dãy ghế nhựa xếp chồng lên nhau ở góc, chuẩn bị đóng cửa sớm hơn thường lệ vì hôm nay ế khách, thỉnh thoảng liếc sang bàn hai người, có lẽ đoán được không khí nặng nề nhưng không hỏi gì thêm. Tùng hít một hơi dài, buông tay khỏi nắm đấm siết chặt, giọng anh cuối cùng cũng cất lên, chậm rãi, run rẩy nhưng rõ ràng.
"Má tao bị tai biến năm ngoái, Nam à. Tao chưa từng kể cho tụi mày biết mức độ nặng cỡ nào."
Nam ngồi im, không ngắt lời, để Tùng tiếp tục theo nhịp của riêng anh.
"Lúc đó má nằm viện gần hai tháng, chi phí điều trị, thuốc men, rồi phục hồi chức năng sau đó... tổng cộng tốn hơn một trăm hai chục triệu. Bảo hiểm y tế chỉ đỡ được một phần nhỏ vì mấy loại thuốc đặc trị không nằm trong danh mục." Tùng nói, giọng đều đều như đang cố giữ mình không vỡ oà. "Tao với thằng em bán hết đồ nghề dự phòng, vay mượn khắp nơi, cầm cả cái xe máy cũ của ba để lại, vẫn còn thiếu."
"Rồi mày làm sao?" Nam hỏi khẽ, dù đã đoán được phần nào câu trả lời.
"Tao vay nóng," Tùng nói, giọng nghẹn lại. "Không phải kiểu xã hội đen gì ghê gớm, chỉ là một chỗ cho vay quen của một người anh trong nghề giới thiệu, lãi cao hơn ngân hàng nhiều, nhưng lúc đó tao không còn lựa chọn nào khác. Hiện tại tao còn nợ tám mươi lăm triệu, lãi cứ dồn mỗi tháng, càng ngày càng khó trả dứt."
Nam nghe tới con số ấy, cảm giác như có gì đó thắt lại trong lồng ngực. Tám mươi lăm triệu, một con số không hề nhỏ với thu nhập thất thường của một nhiếp ảnh gia tự do, đặc biệt khi lãi vẫn đang tiếp tục dồn thêm mỗi ngày.
"Sao mày không nói với tụi tao?" Nam hỏi, không trách móc, chỉ thật sự đau lòng.
"Tao sợ," Tùng đáp, mắt đỏ hoe, giọng vỡ hẳn ra. "Tao sợ tụi mày nhìn tao khác đi, sợ bị thương hại, sợ trở thành gánh nặng của cả nhóm. Tao chỉ muốn tự mình gánh được, coi như một bài học đời mình phải tự vượt qua."
Đúng lúc đó, cửa quán mở, ba bóng người bước vào cùng lúc: Lâm, Uyên, và Hạ, cả ba đều thở gấp như vừa chạy vội tới, tay vẫn còn cầm điện thoại với dòng thông báo giao dịch ma giống hệt Nam đã nhận được.
"Tùng!" Uyên gọi lớn, bước nhanh tới bàn, ánh mắt đầy lo lắng. "Có chuyện gì vậy, tụi tao nhận được thông báo app, tưởng mày gặp chuyện gì nguy hiểm."
Tùng nhìn ba người bạn đứng trước mặt, biết không còn cách nào tránh né được nữa, hơi thở anh run lên một nhịp trước khi buộc phải kể lại toàn bộ câu chuyện một lần nữa, lần này cho tất cả cùng nghe, không còn giữ lại điều gì.
Lâm ngồi xuống, mặt tái đi khi nghe hết câu chuyện, hai tay ôm đầu, không nói được lời nào trong một lúc lâu. Hạ đứng lặng người, mắt ngân ngấn nước, tay siết chặt quai túi xách. Uyên là người phản ứng dữ dội nhất, gương mặt cô vừa sốc vừa như đang tự trách bản thân điều gì đó sâu kín hơn những gì đang hiện ra trên nét mặt.
"Tao..." Uyên mở miệng, giọng run rẩy khác hẳn vẻ tự tin thường ngày. "Tao xin lỗi, Tùng à, tao đáng lẽ phải hỏi kỹ hơn từ lâu rồi."
Không ai trong bàn hiểu ngay câu xin lỗi ấy mang ý nghĩa gì sâu xa hơn một lời an ủi thông thường, chỉ có Nam, nhớ lại khoản chuyển khoản bí ẩn hai triệu năm trăm nghìn anh từng tìm thấy trong lịch sử giao dịch của Uyên, mới thoáng cảm nhận được rằng câu nói ấy đang giấu một điều gì đó lớn hơn nhiều.
Tùng, không để ý tới ánh mắt dò xét thoáng qua của Nam, tiếp tục nói, giọng đã bớt run hơn một chút khi biết cuối cùng mình cũng không còn phải giấu giếm nữa. "Tao xin lỗi vì giấu tụi mày lâu vậy. Không phải tao không tin, chỉ là... tao không muốn nhìn thấy ánh mắt như tụi mày đang nhìn tao bây giờ, cái ánh mắt vừa thương vừa lo, làm tao thấy mình yếu đuối quá."
"Mày không yếu đuối," Hạ lên tiếng lần đầu tiên kể từ lúc bước vào quán, giọng khàn đi vì xúc động. "Mày gánh một mình chuyện này suốt cả năm trời mà vẫn cười đùa với tụi tao mỗi ngày, vậy mới là mạnh mẽ."
Lâm gật đầu đồng tình, vẫn chưa hết bàng hoàng, tay xoa mặt liên tục như đang cố sắp xếp lại mọi suy nghĩ đang rối bời trong đầu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →