Cầu thang thoát hiểm vắng người giờ này, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sắt và tiếng máy lạnh chạy đều đều từ hệ thống thông gió toà nhà. Nam dựa lưng vào tường, tim vẫn còn đập nhanh từ lúc rời khỏi bàn làm việc.
"A lô, Tùng, có chuyện gì vậy?" Nam hỏi ngay khi cuộc gọi được kết nối, đứng ở ban công cầu thang thoát hiểm, gió chiều thổi mạnh làm tà áo sơ mi công sở của anh phất lên.
Đầu dây bên kia, giọng Tùng nghe khác hẳn mọi khi, run rẩy, gấp gáp, hoàn toàn không còn chút hài hước quen thuộc. "Nam, tao... tao cần gặp mày. Gấp. Mày rảnh không?"
"Mày sao vậy? Có chuyện gì kể tao nghe được không?" Nam hỏi, tim đập nhanh dần theo từng giây im lặng ngắn ngủi từ đầu dây bên kia.
"Không nói qua điện thoại được," Tùng đáp, giọng nghẹn lại như đang cố kìm một điều gì đó. "Mày ra quán quen được không, cái quán tụi mình hay ngồi ấy, tao đang ở gần đó rồi."
Đúng lúc đó, điện thoại Nam rung thêm một thông báo khác, lần này không phải cuộc gọi mà là dòng chữ quen thuộc anh đã học cách sợ hãi suốt mấy tuần qua.
GIAO DỊCH MỚI · -8.500.000đ · QUÁN CƠM TẤM CHÚ BA · Dự kiến 19:30, hôm nay
Tám triệu năm trăm nghìn. Con số lớn hơn hẳn mọi lần trước cộng lại, đủ để tay Nam run nhẹ khi cầm điện thoại áp vào tai, nghe tiếng thở gấp của Tùng ở đầu dây bên kia hoà lẫn với tiếng xe cộ ngoài đường.
"Được, tao ra ngay," Nam nói, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang cuộn lên một nỗi lo lớn. "Mày đợi tao, đừng đi đâu hết."
Cúp máy, Nam đứng lặng một giây, nhìn lại dòng chữ trên màn hình, rồi vội vã quay lại bàn làm việc, thu dọn đồ đạc qua loa, xin phép quản lý nghỉ sớm với lý do gia đình có việc gấp, một lời nói dối anh hiếm khi dùng nhưng lúc này không còn cách nào khác.
Trên đường ra khỏi công ty, Nam gọi thêm cho Lâm, Uyên, Hạ, thông báo ngắn gọn về giao dịch ma vừa xuất hiện, số tiền, địa điểm, giờ giấc. Cả ba đều bất ngờ, hứa sẽ có mặt sớm nhất có thể, dù không ai biết chuyện gì đang thật sự xảy ra với Tùng.
Nam phóng xe máy giữa dòng người giờ tan tầm đông đúc, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ để tránh kẹt xe trên đường lớn, đầu óc quay cuồng với những suy đoán. Tám triệu rưỡi là một con số không nhỏ, đủ lớn để không còn là chuyện vặt vãnh như những lần trước, đủ lớn để khiến Nam cảm thấy một nỗi sợ mơ hồ đang siết chặt trong ngực. Anh nghĩ tới tất cả những gì mình từng để ý về Tùng suốt mấy tháng qua: những show chụp ảnh dày đặc bất thường, những lần Tùng từ chối để nhóm bao khi đi ăn, cả câu đùa "biến mất khỏi nhóm chat" hôm đi bộ ở công viên mà lúc đó Nam chỉ nghĩ là một câu nói vu vơ. Giờ nhìn lại, từng mảnh nhỏ ấy bắt đầu ghép lại thành một hình dạng rõ ràng hơn, và hình dạng đó không hề dễ chịu chút nào.
Tới quán, một quán cơm tấm bình dân nằm gần khu trọ của Tùng, quen thuộc với cả nhóm từ nhiều năm trước, anh thấy Tùng đã ngồi sẵn ở một bàn trong góc, máy ảnh đặt trên bàn thay vì đeo cổ như mọi khi, hai tay đan vào nhau, siết chặt tới mức các khớp ngón tay hơi trắng bệch.
"Tùng," Nam gọi khẽ, ngồi xuống đối diện. "Có chuyện gì vậy, kể tao nghe đi."
Tùng ngước lên, mắt đỏ hoe, rõ ràng đã cố kìm nén cảm xúc suốt cả buổi chiều. Anh mở miệng định nói, nhưng lại ngập ngừng, nhìn xuống bàn, tay siết chặt hơn.
"Tao..." Tùng bắt đầu, giọng vỡ ra ngay từ chữ đầu tiên. "Tao không biết bắt đầu từ đâu nữa, Nam à. Tao sợ lắm rồi."
Nam đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai bạn mình, không nói gì thêm, chỉ ngồi im chờ đợi, để Tùng có thời gian và không gian cần thiết trước khi mở lời về điều đang đè nặng trong lòng suốt một thời gian dài mà anh chưa từng dám chia sẻ với bất kỳ ai. Ngoài kia, quán vẫn ồn ào bình thường, tiếng dao thớt băm thịt, tiếng người gọi thêm cơm, hoàn toàn xa lạ với bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy chiếc bàn nhỏ trong góc, nơi hai người bạn ngồi đối diện nhau, một người đang chờ, một người đang cố tìm can đảm để bắt đầu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →