🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Ba, Nam quyết định ăn trưa cùng đồng nghiệp thay vì ngồi một mình như mấy hôm trước, cố gắng kéo mình trở lại một nhịp sống bình thường giữa những ngày đầu óc cứ quay cuồng với sổ sách, giao dịch ma, và những dòng chữ tay của một người phụ nữ đã khuất.

Quán cơm văn phòng gần công ty đông nghẹt giờ trưa, mùi thức ăn bốc lên từ hàng chục món bày sẵn trong tủ kính, tiếng người gọi món chen lẫn tiếng chảo xào lách cách phía sau quầy. Giá một suất cơm ở đây ba mươi lăm nghìn, chưa kể canh thêm năm nghìn, giá đã tăng hai đợt liên tiếp từ đầu năm mà ai cũng than nhưng vẫn ăn vì tiện đường, gần công ty, khỏi phải chạy xe xa giữa trưa nắng. Nam ngồi cùng ba đồng nghiệp cùng phòng, gọi món quen thuộc, cơm sườn nướng canh chua, rồi lắng nghe câu chuyện phiếm xoay quanh dự án đang làm, xoay quanh một bộ phim mới chiếu rạp ai cũng bàn tán.

"Ê Nam, mày dùng app nào chia tiền với bạn bè vậy?" một đồng nghiệp tên Khánh hỏi, đang cầm điện thoại lướt xem gì đó. "Tao thấy dạo này ai cũng dùng app chia tiền hết, tiện thật, khỏi phải ngồi tính tay mệt óc."

Nam khựng lại một chút trước câu hỏi tưởng như vô hại, tay cầm đũa hơi chững. "À... tao dùng một app đứa bạn tự viết, dùng riêng cho nhóm thôi."

"Ngon vậy, có bạn code app riêng luôn hả," Khánh trầm trồ, không hề biết câu chuyện đằng sau cái app đó phức tạp tới mức nào. "Chia tiền tự động chắc tiện lắm nhỉ, khỏi cãi nhau vụ ai nợ ai."

Nam cười gượng, gật đầu cho qua chuyện, không muốn giải thích thêm. "Ừ, cũng tiện."

Cả bàn tiếp tục câu chuyện khác, chuyển sang bàn về giá xăng vừa tăng, về kế hoạch du lịch cuối năm của một đồng nghiệp khác. Nam ăn cho xong bữa, đầu óc lơ đãng, thỉnh thoảng góp vài câu cho có, nhưng phần lớn thời gian chỉ gật gù nghe, tâm trí vẫn còn vương vấn câu hỏi của Khánh.

Khỏi cãi nhau vụ ai nợ ai. Câu nói đùa vô tình ấy cứ vang mãi trong đầu Nam suốt bữa ăn, vì nó trái ngược hoàn toàn với thực tế nhóm bạn anh đang trải qua: cái app không hề giúp họ tránh những câu chuyện nợ nần khó nói, mà đang buộc tất cả phải đối diện với chúng, theo một cách không ai có quyền lựa chọn thời điểm hay cách thức.

Ăn xong, Nam đi bộ về công ty cùng đồng nghiệp, trời trưa nắng gắt, hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa, tiếng còi xe chen chúc ngoài đường lớn. Anh nghĩ về Uyên, về Tùng, về Hạ, tự hỏi liệu ba người họ có đang, ngay lúc này, cũng phải đối diện với những điều họ chưa sẵn sàng nói ra hay không.

Về tới bàn làm việc, Nam ngồi xuống, mở lại vài file công việc dở dang buổi sáng, cố gắng tập trung trở lại. Bảng cân đối lần này của một khách hàng mới, chi tiết rắc rối hơn thường lệ, đủ để choán hết sự chú ý của anh trong gần một tiếng đồng hồ, cảm giác dễ chịu hiếm hoi khi đầu óc được làm việc với những con số có quy luật rõ ràng, không giống mớ bòng bong xoay quanh cái app suốt mấy tuần qua.

Nhưng chỉ mười phút sau khi vừa lấy lại nhịp làm việc, điện thoại trên bàn rung liên tục, không phải một lần mà tới ba lần liên tiếp, một điều bất thường vì Nam luôn để điện thoại ở chế độ im lặng trong giờ làm, chỉ bật rung cho vài số quan trọng nhất trong danh bạ.

Anh cầm điện thoại lên, thấy màn hình hiện ba cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ Tùng, cách nhau chỉ vài phút, một việc chưa từng xảy ra trước đây trong suốt nhiều năm quen biết. Tùng không phải kiểu người gọi điện dồn dập như vậy, thường chỉ nhắn tin, và nếu có gọi cũng chỉ một lần rồi đợi Nam gọi lại khi rảnh, chưa bao giờ ba lần liên tiếp trong vòng chưa đầy mười phút như vậy.

Nam nhìn màn hình điện thoại, cảm giác lo lắng bất chợt dâng lên trong ngực, len lỏi qua từng nhịp tim đang đập nhanh dần. Anh liếc quanh, thấy đồng nghiệp vẫn đang chăm chú với màn hình riêng, không ai để ý. Anh đứng dậy khỏi bàn làm việc, bước nhanh ra phía cửa thoát hiểm nơi thường vắng người, ngón tay đã bấm gọi lại trước khi kịp nghĩ thêm điều gì khác, tim đập thình thịch theo từng tiếng chuông đổ.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →