🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Hai, Nam tới văn phòng sớm hơn thường lệ, không phải vì công việc gấp mà vì tối qua ngủ không yên, dậy sớm rồi cứ thế đi làm luôn thay vì nằm mãi. Anh pha một ly cà phê đen ở máy pha chung của công ty, đứng nhìn ra cửa sổ tầng mười hai, thành phố buổi sáng còn mờ hơi sương, dòng xe cộ bắt đầu đông dần dưới đường.

Buổi sáng trôi qua chậm chạp với những con số quen thuộc, bảng cân đối, hoá đơn, báo cáo thuế của một khách hàng mới, nhưng đầu óc Nam cứ lơ đãng quay về cuốn sổ cũ và câu chuyện tối qua với bố. Giờ giải lao mười giờ, anh ra hành lang, nhắn cho Lâm kể lại cuộc gọi tối qua với bố. Lâm trả lời gần như ngay lập tức, có vẻ cũng không ngủ được mấy vì chuyện cuốn sổ.

Trời, vậy là bà thấy trước cả chuyện nhà mày luôn hả. Tao đọc thêm mấy trang tối qua, phát hiện không chỉ có gia đình mày đâu.

Lâm gửi kèm một loạt ảnh chụp các trang sổ khác, chất lượng ảnh hơi mờ vì chụp vội dưới ánh đèn quán không đủ sáng, nhưng vẫn đọc được nội dung. Nhiều cái tên xa lạ với Nam, những khách quen của quán bà Tư mà anh chưa từng biết, mỗi người kèm một dòng ghi chú ngắn tương tự như dòng ghi về gia đình anh.

Một cô bán vé số, ghi kèm "coi chừng, sắp có chuyện buồn nhà chồng". Một chú xe ôm già, ghi "để ý, chắc sắp đau ốm nặng". Một cậu sinh viên, ghi "mừng cho nó, sắp có tin vui lớn, chắc đậu học bổng".

Nam đọc từng dòng, cảm giác vừa rợn người vừa xót xa. Không phải mọi lời ghi trước đều báo hiệu điều xấu, có cả những dòng báo trước niềm vui, điều khiến anh nhận ra hiện tượng này rộng hơn và phức tạp hơn nhiều so với suy nghĩ ban đầu của anh, rằng nó chỉ chuyên nhắm vào những rạn nứt hay mất mát.

Vậy là không chỉ nhắm vào nhóm mình,* Nam nhắn lại. *Bà ghi cho cả xóm luôn mà.

Ừ, đúng vậy, Lâm trả lời. Tao nghĩ hồi đó bà ghi cho ai bà thương, ai bà để tâm quan sát kỹ. Còn giờ, tao nghĩ app chỉ 'nhớ' rõ những người bà thương nhất, vì đó là những dữ liệu chi tiết nhất trong sổ, được ghi lặp lại nhiều lần qua nhiều năm.

Nam đọc dòng tin nhắn đó, khựng lại một chút. Nếu điều Lâm nói đúng, nghĩa là nhóm năm người bọn họ, những đứa trẻ từng ăn chịu ở quán bà Tư suốt nhiều năm liền, chính là những cái tên xuất hiện dày đặc nhất trong cuốn sổ, đủ để "dữ liệu" về họ trở nên chi tiết và chính xác hơn hẳn những người khác.

Nhưng đó chỉ là giả thuyết của tao thôi, Lâm nhắn thêm, như muốn tự trấn an cả hai. Tao chưa chắc chắn hoàn toàn, cần đọc thêm mới rõ được.

Nam gõ trả lời, rồi dừng tay, nhìn ra cửa sổ hành lang công ty, ánh nắng trưa bắt đầu chiếu gắt xuống những mái nhà thấp tầng phía xa. Anh nghĩ về những cái tên xa lạ trong cuốn sổ, những người đã trải qua chuyện vui buồn từ nhiều năm trước mà không hề biết một bà cụ bán cơm nhỏ trong hẻm từng âm thầm ghi lại, âm thầm lo lắng hoặc mừng vui cho họ theo cách riêng của bà, không cần ai yêu cầu, không cần ai biết tới.

Anh chợt nhận ra một điều: hiện tượng này chưa bao giờ là về công nghệ, về thuật toán hay dữ liệu theo cách chị Diễm vẫn hình dung. Nó luôn là về một người phụ nữ quan sát những người xung quanh mình đủ lâu, đủ kỹ, tới mức tình yêu thương âm thầm của bà, bằng một cách nào đó không ai giải thích được, đã hoá thành khả năng nhìn thấy trước một phần những gì sắp xảy đến với họ.

Điện thoại rung thêm một tin nhắn từ Lâm, câu cuối cùng trước khi cả hai phải quay lại công việc riêng.

Cuối tuần này đọc tiếp nha. Tao có cảm giác càng đọc càng thấy còn nhiều thứ tụi mình chưa biết hết.

Nam nhét điện thoại vào túi, quay lại bàn làm việc, nhưng đầu óc vẫn còn vương vấn hình ảnh những dòng chữ tay run rẩy trong cuốn sổ cũ, và câu hỏi cứ lởn vởn không dứt: liệu năm người bọn họ, đến tận bây giờ, còn được bà Tư "thương" theo cách đó hay không, và nếu có, điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước mà bà chưa kịp nói hết.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →