Đêm đó, sau khi chia tay Lâm ở đầu hẻm, Nam về phòng trọ nhưng không thể tập trung làm bất cứ việc gì. Anh nấu một gói mì, ăn được nửa thì bỏ, tô mì nguội dần trên bàn trong khi anh ngồi nhìn điện thoại, ngón tay lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên "Ba".
Anh hiếm khi gọi cho bố, chủ yếu chỉ nhắn tin hỏi thăm sức khoẻ vào dịp lễ Tết, hoặc gọi video ngắn vài phút mỗi tháng một lần. Ông sống cùng ông bà nội ở Bến Tre từ sau khi bán nhà, làm vườn dừa nhỏ, cuộc sống bình lặng hơn nhiều so với những năm tháng làm ăn thua lỗ ở thành phố. Căn nhà nhỏ giờ nằm sâu trong một con đường đất đỏ, cách chợ huyện chừng ba cây số, nơi ông vẫn hay khoe qua điện thoại mỗi mùa dừa ra trái mới.
Chuông reo bốn tiếng thì ông bắt máy, giọng có phần ngạc nhiên. "Ủa Nam gọi giờ này, có chuyện gì không con?"
"Dạ không có gì, con nhớ ba nên gọi thôi," Nam nói, cố giữ giọng bình thường, dù bụng đang cồn cào câu hỏi thật sự anh muốn hỏi.
Hai cha con nói chuyện qua loa vài phút về sức khoẻ, về vườn dừa, về đợt mưa bão vừa rồi làm rụng mất mấy buồng dừa non. Rồi Nam, sau một khoảng lặng ngắn, mới dè dặt hỏi.
"Ba, hồi năm mình còn ở Sài Gòn, trước khi mình bán nhà đó, ba có nhớ hồi đó mình có ghé ăn chịu ở quán bà Tư trong Hẻm 118 không?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng ông chậm rãi cất lên, có chút ngạc nhiên vì câu hỏi bất ngờ. "Có chớ, sao tự nhiên con hỏi chuyện đó?"
"Con tình cờ thấy lại cuốn sổ cũ của bà, có ghi tên con trong đó," Nam nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng. "Ba nhớ rõ không, hồi đó mình ăn chịu vì sao vậy ba?"
Ông thở dài, giọng trầm xuống, như đang lục lại một ký ức đã cất kỹ từ lâu. "Hồi đó công việc ba đang gặp khó, hàng tồn kho nhiều, không xoay kịp tiền mặt, có bữa trong nhà không còn đủ tiền chợ. Ba dắt con qua quán bà Tư, xin ăn chịu vài bữa, bà không hỏi nhiều, chỉ ghi sổ rồi kêu 'từ từ trả, không sao'."
"Bà có nói gì khác không ba? Kiểu... cảnh báo trước chuyện gì đó sắp xảy ra?" Nam hỏi, biết câu hỏi nghe có vẻ kỳ lạ nhưng không kìm được.
"Sao con hỏi kỳ vậy?" Ông hỏi lại, giọng có chút bối rối. "Mà... để ba nhớ coi. Hình như có, bà có dặn ba một câu, lúc đó ba không để tâm lắm vì đang rối bời chuyện làm ăn. Bà nói 'chú ráng giữ cho được cái nhà, đừng để mất luôn cả chỗ ở, con nít cần một chỗ ổn định'."
Nam nghe tới đó, tay cầm điện thoại hơi run. Đúng là gia đình anh sau đó không chỉ gặp khó khăn tạm thời mà mất luôn căn nhà, việc mà lúc đó không ai trong nhà lường trước được mức độ nghiêm trọng, kể cả bố anh, người đang giữa cơn khủng hoảng tài chính không nhìn thấy hết bức tranh toàn cảnh.
"Ba không nghe lời bà đủ kỹ à?" Nam hỏi, không có ý trách móc, chỉ thật sự tò mò.
"Lúc đó ba tưởng bà chỉ nói động viên thôi con à, ai mà ngờ được," ông đáp, giọng có chút chua xót. "Mà sao tự nhiên con hỏi chuyện cũ vậy, có chuyện gì hả Nam?"
Nam do dự, không biết nên giải thích thế nào cho một câu chuyện quá kỳ lạ để kể qua điện thoại, cuối cùng chỉ nói. "Dạ không có gì, con nhớ lại thôi, tự nhiên hôm nay ghé quán cũ chơi với Lâm."
Hai cha con nói thêm vài câu, ông dặn Nam giữ sức khoẻ, ăn uống đầy đủ, rồi cúp máy. Nam đặt điện thoại xuống bàn, tay vẫn còn run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ khi biết rằng một người phụ nữ mình chỉ gặp vài lần thời thơ ấu đã từng cố gắng, bằng cách riêng của bà, cảnh báo trước cho gia đình anh về một mất mát lớn sắp tới, dù cách cảnh báo đó quá mơ hồ để ai kịp hiểu và hành động đúng lúc.
Anh ngồi lặng trong căn phòng trọ nhỏ, ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, tự hỏi liệu bây giờ, khi cái app đang lặp lại chính cơ chế ấy với nhóm bạn thân của mình, họ có còn kịp hiểu ra ý nghĩa của những lời cảnh báo trước khi quá muộn hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →