Sáng thứ Bảy, Nam dậy sớm hơn thường lệ, ra chợ nhỏ đầu hẻm mua rau, thịt cho cả tuần sau. Chợ họp từ năm giờ, tới bảy giờ đã thưa người, chỉ còn vài bà bán cá nói chuyện với nhau bằng giọng đã khản. Anh mua hai trăm nghìn đồ ăn, cô bán thịt thối lại chẵn, không cần đếm anh cũng biết đúng vì cô này bán ở đây từ hồi anh còn học cấp hai, chưa từng tính sai một đồng.
Cả buổi sáng, nhóm chat vẫn còn râm ran chuyện giao dịch lạ tối hôm trước, nhưng đã chuyển sang hướng đùa cợt. Tùng gửi một cái ảnh chế, ghi "AI Đồng Chi: tao biết mày đói trước cả khi mày biết mày đói". Uyên thả tim liên tục. Hạ không tham gia trò đùa, chỉ lâu lâu gửi một biểu tượng cười gượng, như đang cố hoà vào không khí chung mà không thật sự thoải mái.
Tới trưa, một người bạn cấp ba khác, không nằm trong nhóm năm người, nhắn riêng cho Uyên báo tin sinh nhật gấp, hẹn tối nay bảy giờ rưỡi ở một quán quen. Uyên hỏi lại địa chỉ, rồi báo vào nhóm.
Ê tối nay có sinh nhật Khoa, quán ốc gần chợ Xóm Chiếu đó, ai rảnh đi không.
Nam nhìn tên quán trong tin nhắn, rồi nhìn lại app, thấy tay mình hơi lạnh. Quán Ốc Dì Ba.
Anh không nói gì trong nhóm, chỉ âm thầm xác nhận đi, giống mọi người khác. Có lẽ đây chỉ là một sự trùng hợp lớn: bạn của bạn tổ chức sinh nhật đúng ở cái quán app từng "dự đoán", đúng cái ngày app từng ghi. TP.HCM không thiếu quán ốc, nhưng cũng không phải nhiều tới mức trùng khớp dễ dàng như vậy.
Tối đó, cả năm người có mặt đầy đủ, ngồi chung bàn với nhóm bạn của Khoa ở một quán vỉa hè treo đèn dây vàng nhấp nháy, mùi ốc luộc sả bay ra tận ngoài đường, tiếng người gọi món lẫn với tiếng xe máy chạy ngang. Không khí vui, không có gì bất thường ngoài việc Nam thỉnh thoảng liếc đồng hồ, chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra lúc chín giờ bốn mươi.
Đúng tới giờ đó, chủ quán bưng ra phần cuối cùng, bánh kem nhỏ cho Khoa, cả bàn hát chúc mừng qua loa, ai cũng cười. Nam nhìn đồng hồ điện thoại: 21:41. Trễ một phút so với dự đoán, đủ để không hoàn toàn chính xác tuyệt đối, nhưng đủ gần để không còn là trùng hợp.
Tới lúc tính tiền, chủ quán tổng kết hoá đơn của riêng bàn năm người: sáu trăm tám mươi nghìn chẵn, không lệch một đồng. Uyên giành lấy tờ hoá đơn trước, định quẹt thẻ trả hết cho cả nhóm như mọi khi, kiểu "tao bao, khỏi tính".
"Để tao." Tùng đưa tay ra, giọng nhanh hơn bình thường, gần như chặn tay Uyên lại. "Lần này để tao trả, được không?"
Uyên khựng lại một giây, nhìn Tùng, rồi mới cười, rút tay về. "Ừ thì trả, giành chi dữ vậy."
Chỉ một giây đó thôi. Nam ngồi cạnh, đang lúi húi mở app kiểm tra hoá đơn đối chiếu, tình cờ ngước lên đúng lúc, thấy ánh mắt Uyên nhìn Tùng hơi lâu hơn một cái nhìn bình thường giữa hai người bạn. Không phải ánh mắt tình cảm kiểu yêu đương, mà giống như ánh mắt của người đang tự hỏi có nên nói ra điều gì đó hay không, rồi lại quyết định thôi.
Không ai khác trong bàn để ý. Hạ đang bận chụp ảnh nhóm, Lâm đang trả lời tin nhắn công việc, còn lại đều mải cụng ly chúc mừng Khoa.
Sau bữa, cả nhóm chia tay ở đầu hẻm, ai về nhà nấy. Nam đi bộ chậm lại một đoạn, mở app lên đối chiếu lần cuối. Giao dịch cũ, cái từng hiện lên tối thứ Năm, giờ đã đổi trạng thái: không còn ghi "dự kiến" nữa, mà đã thành một khoản chi đã hoàn tất, nằm gọn trong lịch sử như bất kỳ giao dịch bình thường nào khác.
Anh mở phần chi tiết, so với số tiền Tùng vừa trả thật ở quán. Khớp tuyệt đối, tới từng đồng.
Nam đứng lại giữa hẻm một lúc, để hai chiếc xe máy chạy ngang qua trước khi bước tiếp. Trong đầu anh không còn nghĩ tới chuyện app bị lỗi nữa. Câu hỏi giờ đã đổi hẳn hướng: nếu nó không lỗi, thì nó lấy con số đó từ đâu ra, sớm hơn cả lúc chuyện xảy ra, sớm hơn cả lúc chính người trả tiền biết mình sẽ là người trả.
Về tới phòng trọ, anh mở lại tấm ảnh nhóm chụp lúc nãy Hạ vừa gửi vào nhóm chat, năm người cười tươi quanh bàn ốc, phía sau là ánh đèn vàng của quán. Anh nhìn kỹ một lần nữa vào góc ảnh, chỗ tay Uyên đang đặt gần tay Tùng trên bàn, không chạm vào nhau, nhưng cũng không cách xa như những người chỉ đơn thuần là bạn bè lâu năm vẫn thường ngồi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →