Bảy giờ tối thứ Năm, Nam vẫn còn ngồi ở văn phòng, đối chiếu một bảng cân đối kế toán mà con số lệch đúng hai trăm nghìn không tài nào tìm ra gốc. Anh gõ ngón trỏ lên mặt bàn theo nhịp cộng trừ, một thói quen có từ hồi cấp ba, mỗi lần tính nhẩm là ngón tay tự động gõ, không cần anh sai bảo.
Đồng nghiệp về gần hết. Đèn hành lang tắt bớt một dãy để tiết kiệm điện. Nam đóng file, xoa mắt, rồi mới sực nhớ hôm nay là tối thứ Năm, nghĩa là tới giờ anh có thói quen mở app kiểm tra quỹ nhóm "Xóm Bà Tư" trước khi về, xem tuần này ai đóng ai thiếu, coi cuối tuần có kèo ăn gì không.
Anh mở điện thoại. Lịch sử giao dịch hiện ra như mọi lần: tiền góp quỹ tháng, một khoản trà đá hai mươi nghìn ai đó ứng trước cho cả nhóm, khoản ăn bún riêu tuần rồi đã chia đều. Nhưng ngay trên cùng, mới nhất, có một dòng Nam chưa từng thấy bao giờ.
GIAO DỊCH MỚI · -680.000đ · QUÁN ỐC DÌ BA · Dự kiến 21:40, thứ Bảy
Nam đọc lại ba lần. Không phải vì dòng chữ khó hiểu, mà vì nó quá rõ ràng để có thể là một sai sót ngẫu nhiên. Số tiền, tên quán, giờ giấc, tất cả đều cụ thể như một cái hẹn đã có người đặt trước. Vấn đề là không ai trong nhóm nhắc gì tới việc ăn tối thứ Bảy này, kể cả anh.
Anh bấm vào dòng giao dịch, tìm nút huỷ. Không có. Chỉ có một mục "chi tiết", bấm vào cũng chỉ hiện lại đúng những gì đã thấy, không thêm gì khác. Không tên người tạo giao dịch, không log thời gian bấm nút, như thể nó tự sinh ra từ hư không.
Nam mở nhóm chat "Xóm Bà Tư", gõ nhanh.
Tụi mày có ai đặt bàn Quán Ốc Dì Ba thứ Bảy không? App vừa hiện một giao dịch lạ, trừ sẵn 680k rồi.
Ba chấm nhấp nháy gần như ngay lập tức. Lâm trả lời trước, kèm một câu cảm thán dài dòng đúng chất dân lập trình.
Ủa gì vậy trời, để tao coi lại code, chắc bug đâu đó, mày đừng lo, mai tao sửa.
Tiếp theo là Uyên, ngắn gọn hơn.
Tao không đặt. Chắc app nó tự luyện AI đoán bụng tụi mình đói rồi =))
Tùng thả một biểu tượng cười, không nói gì thêm. Hạ thì im lặng, hai tiếng đồng hồ sau mới nhắn lại một dòng ngắn ngủn, không liên quan trực tiếp câu hỏi ban đầu: chắc bug thiệt, quên đi.
Nam định gõ thêm gì đó nhưng lại thôi. Anh không phải người thích làm rùm beng một chuyện nhỏ, nhất là khi chính người viết ra app đã nói sẽ kiểm tra. Anh đóng app, định bước ra khỏi công ty thì tò mò kéo tay anh lại, bấm mở một lần nữa để nhìn kỹ giờ hệ thống ghi lại thời điểm giao dịch được tạo.
03:14.
Ba giờ mười bốn sáng. Giờ mà cả năm người trong nhóm, theo tất cả những gì Nam biết về thói quen sinh hoạt của từng đứa, đều đang ngủ say. Lâm hay thức khuya code thật, nhưng anh chưa từng thấy Lâm còn online sau một giờ sáng, kể cả những đợt gần deadline nhất.
Nam đứng ở hành lang công ty một lúc, nhìn xuống con phố Quận 1 đang lên đèn. Xe cộ vẫn đông, một quán ăn bên dưới đang dọn bàn ghế ra vỉa hè cho khách tối. Anh có nghề nghiệp mà việc đầu tiên người ta dạy anh là đừng bao giờ tin một con số cho tới khi tự tay đối chiếu được nguồn gốc của nó. Cái giao dịch kia không có nguồn gốc nào cả. Nó chỉ có mặt, giống như một cái bóng đổ xuống trước khi có vật gì đứng đó để đổ bóng.
Trên đường về trọ, Nam ghé qua tiệm tạp hoá quen mua chai nước suối, thối lại đúng tám nghìn đồng, anh đếm lại hai lần theo phản xạ nghề nghiệp trước khi bỏ vào túi. Cái phản xạ đó, tự nhiên đêm nay khiến anh thấy buồn cười cho chính mình: một người cẩn thận tới mức đếm lại tám nghìn tiền thừa, giờ lại đang đứng trước một khoản sáu trăm tám mươi nghìn bị trừ đi mà không cách nào truy ra ai đã bấm nút.
Về tới phòng trọ, anh bật đèn bàn, mở lại app lần cuối trước khi ngủ. Giao dịch vẫn còn đó, không đổi, không biến mất, im lìm nằm trên đầu danh sách như một lời hẹn chưa ai xác nhận nhưng cũng chưa ai từ chối được.
Anh gõ vào ô tìm kiếm cũ, thử lục lại lịch sử những tháng trước xem có giao dịch nào tương tự không. Kết quả trống trơn. Đây là lần đầu tiên, ít nhất là lần đầu tiên Nam để ý.
Điện thoại rung nhẹ một lần cuối trước khi anh tắt màn hình. Tin nhắn từ Lâm, gửi riêng chỉ cho Nam, không phải nhóm chung.
Ê, mày đừng nói với tụi nó là tao chưa tìm ra nguyên nhân nha. Để tao coi kỹ đã.
Nam nhìn dòng tin nhắn một lúc lâu, rồi mới nhận ra điều khiến anh khó chịu không phải là con số sáu trăm tám mươi nghìn. Mà là cái cách Lâm, một đứa vốn hay khoe từng dòng code của mình đúng sai ra sao, lần này lại chọn nhắn riêng thay vì trả lời công khai trong nhóm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →