🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Có những mùa mưa, đường Nguyễn Hữu Cảnh ngập đến mức xe máy chết máy hàng loạt, người ta phải dắt bộ qua đoạn đường ngập ngang bắp chân, trong khi taxi và xe tải lớn rẽ nước tạo thành từng đợt sóng tạt vào hai bên.

Tôi từng kẹt trong cảnh đó một lần, đứng giữa dòng nước đục ngầu, xe chết máy, điện thoại sắp hết pin, và trời vẫn đang đổ mưa không có dấu hiệu ngớt.

Lúc đó tôi chỉ thấy bực bội — ướt, trễ giờ, mệt mỏi. Nhưng giờ nhớ lại, tôi lại nhớ đến những chi tiết khác: một anh thanh niên lạ mặt xắn quần lội qua giúp tôi đẩy xe lên chỗ khô ráo mà không đợi tôi nhờ. Một chị bán hàng rong che tạm cho tôi một góc dưới mái hiên trong lúc chờ nước rút bớt. Tiếng cười đùa của một nhóm sinh viên vừa lội nước vừa selfie, biến một tình huống khó chịu thành một kỷ niệm vui.

Sài Gòn ngập lụt không phải điều gì đáng tự hào, và tôi không viết điều này để nó nghe lãng mạn hơn thực tế. Ngập lụt là vấn đề thật, gây thiệt hại thật, và ngày càng nghiêm trọng hơn mỗi năm.

Nhưng có một điều tôi nhận ra qua nhiều lần kẹt giữa dòng nước đó: người Sài Gòn có một cách đối mặt với khó khăn rất riêng — không than vãn dài dòng, không đổ lỗi qua lại ngay tại chỗ, mà tìm cách giúp nhau qua được đoạn đường trước mắt, rồi tính tiếp sau.

Có lẽ đó là một trong những điều tôi nhớ nhất về thành phố này — không phải sự hoàn hảo, mà cách người ta cùng nhau lội qua những điều không hoàn hảo.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →