Tôi đặt câu hỏi này ở đầu những trang viết, và giờ, sau hai mươi hai mảnh ký ức, tôi nghĩ mình đã có câu trả lời — dù không phải câu trả lời tôi hình dung ban đầu.
Sài Gòn của tôi ngày xưa — xe bánh mì góc phố, rạp chiếu bóng còn sáng đèn, chợ Bến Thành chưa bị bao vây bởi công trình xây dựng — một phần trong số đó đã không còn nữa, hoặc đã đổi khác đến mức khó nhận ra. Điều đó là thật, và tôi không muốn giả vờ nó không đau.
Nhưng qua từng con hẻm tôi đi lại, từng quán ăn tôi ghé thăm, từng người tôi tình cờ trò chuyện — tôi nhận ra một điều: cái mà tôi thật sự nhớ không phải là những tòa nhà hay con đường cụ thể. Đó là một cách sống, một nhịp điệu, một kiểu tử tế nhỏ bé mà thành phố này vẫn tiếp tục trao cho những người xa lạ ghé qua nó, năm này qua năm khác.
Bà cụ bán chè múc thêm một muỗng không tính tiền. Người thanh niên lạ lội nước giúp đẩy xe. Ông chủ tiệm sách nhớ từng cuốn sách như nhớ bạn cũ. Bà hàng vải gọi tôi là "con của cô Lệ" dù nhớ nhầm tên mẹ tôi.
Những điều đó không nằm trong bản đồ du lịch. Chúng không đổi theo quy hoạch đô thị. Chúng sống trong cách con người ở đây đối xử với nhau, và tôi tin, chừng nào thành phố này còn những con người như vậy, thì phần quan trọng nhất của Sài Gòn tôi từng biết vẫn còn đó.
Vậy nên, nếu ai hỏi tôi: Sài Gòn còn đó không, em?
Tôi sẽ trả lời: còn. Không còn y hệt như ngày xưa — không thành phố nào đứng yên mãi được. Nhưng cái phần làm nó là Sài Gòn, cái phần khiến người xa xứ như tôi cứ mãi viết những trang này để nhớ — phần đó vẫn còn, đang chờ, ở một góc phố nào đó, một buổi sáng nào đó, cho bất cứ ai đủ chậm lại để nhìn thấy nó.
Em cứ về đi. Sài Gòn vẫn còn đó, chờ em.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨