🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tết đầu tiên tôi không về, tôi ngồi một mình xem pháo hoa qua màn hình điện thoại, múi giờ lệch khiến giao thừa của tôi rơi vào giữa buổi chiều một ngày làm việc bình thường.

Không có gì đặc biệt xảy ra vào giây phút đó, ngoại trừ trong lòng tôi.

Tôi nhớ mùi nhang trầm mẹ đốt trên bàn thờ đêm ba mươi. Nhớ tiếng dao thớt chặt thịt kho tàu vọng từ bếp lúc mười giờ tối. Nhớ ba tôi ngồi lau lại bộ lư đồng, dù năm nào cũng lau, dù nó chưa bao giờ kịp xỉn màu giữa hai cái Tết.

Nhớ cả những thứ nhỏ nhặt đến mức bình thường tôi chẳng để ý: tiếng dép lẹp xẹp của mẹ đi ra đi vào bếp, tiếng cãi vã nhỏ giữa ba mẹ về việc mua bao nhiêu bánh chưng là đủ, tiếng pháo giả nổ lẹt đẹt ở nhà hàng xóm dù luật đã cấm từ lâu.

Ở xa, Tết trở thành một khái niệm trừu tượng hơn là một trải nghiệm. Tôi biết nó đang diễn ra, ở một múi giờ khác, trong một căn nhà tôi thuộc lòng từng góc, nhưng tôi không có mặt ở đó để cảm nhận nó bằng tất cả giác quan như trước.

Tôi gọi video về nhà đúng giao thừa của Việt Nam, dù bên tôi lúc đó chỉ mới xế chiều. Nhìn ba mẹ ngồi trước bàn thờ qua màn hình nhỏ, nghe tiếng pháo hoa xa xa vọng vào máy, tôi thấy mắt cay dù cố không để lộ ra.

"Năm sau về nghen con," mẹ nói, như mọi năm.

"Dạ, năm sau con về," tôi nói, cũng như mọi năm.

Không ai trong hai chúng tôi biết chắc điều đó có thành sự thật hay không. Nhưng nói ra, dù chỉ để an ủi nhau qua màn hình, cũng đã là một cách giữ Tết lại gần hơn một chút.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →