Sài Gòn không phải thành phố Công giáo đa số, nhưng cứ đến Giáng Sinh, cả thành phố lại rực rỡ hơn bất cứ nơi nào tôi từng thấy.
Tôi nhớ những đêm 24 tháng 12 chen chân cùng bạn bè quanh Nhà Thờ Đức Bà, không phải để dự lễ, mà chỉ để hòa vào dòng người đông nghẹt, chụp ảnh dưới những dây đèn giăng kín các con đường, mua một chiếc mũ ông già Noel đội cho vui.
Người ta không cần theo đạo để yêu đêm Giáng Sinh ở Sài Gòn. Nó đã trở thành một lễ hội của cả thành phố, của mọi tôn giáo, của bất cứ ai muốn ra đường tìm một chút không khí lấp lánh giữa năm.
Tôi nhớ tiếng chuông nhà thờ vang lên đúng nửa đêm, hòa vào tiếng còi xe, tiếng cười của hàng nghìn người đang đứng chen nhau trên vỉa hè. Nhớ những hàng quán bán kẹo bông, bán đèn nhấp nháy, bán bong bóng hình tuần lộc, mọc lên khắp các ngã tư chỉ trong một đêm rồi biến mất ngay sau đó.
Có năm trời mưa, cả nhóm chúng tôi trú dưới mái hiên một cửa hàng, ướt sũng nhưng vẫn cười đùa, chụp ảnh, không ai muốn về sớm dù áo quần dính chặt vào người.
Giờ ở xa, mỗi năm đến gần Giáng Sinh, tôi lại mở điện thoại xem những đoạn video người ta quay cảnh Nhà Thờ Đức Bà đêm 24, cố hình dung lại cái không khí đó — đông đúc, ồn ào, lấp lánh, và ấm áp theo một cách chỉ Sài Gòn mới có.
Không biết năm nay đường phố có còn đông như vậy không. Nhưng tôi tin là có. Sài Gòn không bao giờ bỏ lỡ một dịp để rực rỡ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →