Cà phê bệt trước Nhà Văn Hóa Thanh Niên là nơi tôi từng ngồi hàng giờ hồi sinh viên, không phải vì cà phê ngon, mà vì được ngồi bệt trên tấm bạt nhựa, dựa lưng vào ba lô, nhìn dòng người qua lại mà không ai để ý đến mình.
Giờ quay lại, cà phê bệt vẫn còn đó, dù giá đã tăng gấp đôi và những cái ghế nhựa nhỏ đã thay chỗ cho tấm bạt trải đất ngày xưa.
Tôi gọi một ly cà phê sữa đá, ngồi xuống, và nhìn quanh. Vẫn là những nhóm sinh viên tụ tập, laptop mở ra làm bài nhóm nhưng phần lớn thời gian dùng để buôn chuyện. Vẫn là những đôi tình nhân ngồi sát nhau, chia nhau một ly nước. Vẫn là người bán dạo đi qua đi lại, rao hàng bằng giọng đã khàn vì nói cả ngày.
Có điều gì đó về cà phê bệt khiến người ta chậm lại, dù đang ngồi giữa một trong những khu vực nhộn nhịp nhất thành phố. Có lẽ vì ngồi thấp, gần mặt đất, người ta tự nhiên cũng hạ bớt tốc độ suy nghĩ.
Tôi nhớ những buổi chiều mười năm trước, ngồi đây với đám bạn đại học, bàn về những kế hoạch tương lai to tát mà giờ nhìn lại phần lớn không thành hiện thực — nhưng không sao, vì buổi chiều đó, cà phê đó, tiếng cười đó, đã tự nó là điều đáng nhớ, không cần phải dẫn đến đâu.
Tôi uống hết ly cà phê, đứng dậy, nhìn nhóm sinh viên mới đang thế chỗ tôi ngồi ban nãy — chu kỳ lặp lại, mãi mãi, ở đúng góc phố này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →