🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trang hay đến quán vào khoảng chín giờ sáng, đôi khi sớm hơn một chút nếu hẻm còn mát. Cô kéo ghế nhựa ngồi ở góc gần cửa sổ — cái góc không ai tranh vì ánh sáng buổi sáng hắt vào hơi chói, nhưng với Trang thì lại tiện. Sáng nào cũng vậy, cô mở điện thoại ra, đặt lên mặt bàn, gọi một ly đá xay chanh muối rồi ngồi yên.

Tiệm nail của Trang nằm ngay đầu hẻm, cái bảng hiệu nhỏ màu hồng phấn treo hơi lệch từ hồi Tết năm ngoái đến giờ chưa sửa. Ca làm của cô bắt đầu từ mười hai giờ trưa, nên buổi sáng là của cô. Không phải nghỉ theo nghĩa đúng của từ đó — cô vẫn chụp ảnh mẫu nail, vẫn trả lời comment, vẫn đăng story. Nhưng ít ra cô ngồi được, không phải cúi người suốt mấy tiếng đồng hồ, không phải hít mùi keo acrylic.

Ông Tư không bao giờ hỏi Trang uống gì. Cứ thấy cô kéo ghế là ông đã bắt đầu xay chanh. Thói quen thành nếp, không cần lời.

Hôm nay Trang đến sớm hơn mọi khi. Chín giờ kém mười lăm, hẻm còn có người đi chợ về, tiếng dép lê kéo lẹt quẹt trên nền xi măng. Cô ngồi xuống, nhưng không mở điện thoại ngay. Cô nhìn ra ngoài cửa, nhìn cái xe bánh mì dựng ở đầu hẻm, nhìn mấy chậu cây nhà đối diện ai tưới còn đọng nước trên lá.

Tay phải cô có sơn — màu be hồng, kiểu french cải tiến mà cô tự làm thử hôm qua để chụp mẫu. Một vài ngón còn chưa khô hẳn, cô giữ bàn tay hơi xòe ra, không chạm vào thứ gì.

Ông Tư mang ly đá xay ra rồi lui vào trong không nói gì.

Trang cầm điện thoại lên. Màn hình sáng. Có tin nhắn mới trong hộp thư công việc — cái hộp thư cô lập riêng cho khách, vì học được bài học xương máu từ hồi mới mở tiệm: trộn chung với inbox cá nhân thì không có giây nào thở được.

Cô mở ra đọc.

Khách đặt hẹn hôm thứ Tư. Làm bộ gel kéo dài, màu tím xanh ombre, có đính đá ở ngón áp út. Giá hai trăm tám mươi nghìn. Cô nhớ người này — ngồi im re suốt, không phàn nàn gì, còn bảo đẹp trước khi về.

Nhưng tin nhắn viết: "Chị ơi, nail em bị bong ở ngón giữa rồi, mới có ba ngày mà bong rồi. Em nghĩ tay nghề chị có vấn đề. Chị refund cho em được không?"

Trang đọc lại lần hai. Rồi lần ba.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, mặt màn hình quay lên.

Nail bong sau ba ngày có thể có nhiều lý do. Cô biết điều đó. Có khi do khách rửa bát không đeo găng, có khi do da tay khô quá, có khi do cô không etch đủ kỹ. Không phải lúc nào cũng là lỗi thợ, nhưng cũng không phải lúc nào thợ được oan.

Vấn đề là tin nhắn đó viết theo cái giọng như thể mọi chuyện đã rõ ràng rồi. Tay nghề chị có vấn đề. Không hỏi, không giải thích — phán thẳng.

Trang nhìn tay mình. Bộ french be hồng còn đang dở. Cô làm nail được bốn năm, từ hồi còn đi học nghề ở tiệm dưới quận Ba, theo chân bà chủ cũ mà học từng kiểu cầm cọ, từng cách pha gel sao cho không bị vón. Bốn năm không phải ngắn.

Nhưng bốn năm cũng không phải lý do để cô không thể bị chê.

Cô biết cô cần trả lời. Cô cũng biết nếu cô gõ ngay lúc này, lúc tay còn chưa khô và cái giọng trong đầu còn đang không được dịu, cô sẽ gõ những thứ cô sẽ hối hận.

Cô lật úp điện thoại xuống.

Ông Tư đang lau cái tủ kính nhỏ đựng bánh, cái tủ mà ngày nào ông cũng lau dù không ai sờ vào. Trong tủ có mấy cái bánh flan, mấy cái bánh bông lan nhỏ gói giấy kính, và một đĩa bánh ngọt hình tròn mà ông hay mua ở tiệm bánh đầu đường — loại bánh bơ nhỏ, vỏ hơi giòn, ruột mềm, ăn được mà không cần kèm gì.

Ông nhìn Trang. Cô đang ngồi nhìn cái điện thoại úp mặt xuống bàn như nhìn một thứ cô không muốn nhìn nhưng cũng không muốn cất đi.

Ông không hỏi gì. Ông lấy ra hai cái bánh ngọt, để lên một cái đĩa nhỏ, mang ra để trước mặt Trang.

"Ăn đi cho đỡ đói."

Trang ngước lên. Bốn chữ đó không phải câu hỏi, không phải lời an ủi, không phải thứ gì cô cần phải trả lời theo nghĩa nào cả. Chỉ là: ăn đi.

Cô không nói gì. Cô cầm lấy một cái bánh — cẩn thận vì tay còn sơn — và ăn.

Bánh bơ ngọt nhẹ, không ngán. Cô ăn hết cái đầu, rồi cầm cái thứ hai.

Ông Tư đã quay vào trong rồi.

Có một thứ lạ xảy ra khi ăn — không phải lúc nào cũng vậy, nhưng đôi khi, khi người ta đang căng ở trong lòng mà ngồi ăn một thứ gì đó bình thường, cái căng đó không biến mất nhưng nó... trôi ra xa hơn một chút. Như thể cơ thể nhắc: mày vẫn đang ở đây, vẫn đang sống, vẫn đang nhai được, thì chưa đến mức nào cả.

Trang ăn xong cái bánh thứ hai. Cô nhấp một ngụm đá xay.

Rồi cô lật điện thoại lên. Đọc lại tin nhắn một lần nữa.

Lần này cô đọc chậm hơn. Cô để ý thấy: khách không nói rõ ngón nào bong, không kèm ảnh. Khách chỉ nói bong rồi và muốn refund. Không hỏi cô có thể làm lại không, không hỏi nguyên nhân.

Trang gõ.

"Dạ em ơi, chị xin lỗi vì bộ nail không được như kỳ vọng. Cho chị hỏi ngón nào bị bong và bong kiểu nào ạ — bong cả móng giả hay chỉ bong gel bên trên? Chị cần xem ảnh để hiểu đúng tình trạng trước khi nói chuyện tiếp. Nếu lỗi do tay nghề của chị, chị sẽ làm lại miễn phí cho em, hoặc mình thỏa thuận theo cách khác. Chị cảm ơn em đã phản hồi."

Cô đọc lại. Giọng bình tĩnh. Không xin lỗi kiểu năn nỉ, không phản bác, không đòi hỏi. Chỉ hỏi thêm thông tin trước khi quyết định.

Cô gửi đi.

Điện thoại để xuống bàn lần này nhẹ hơn.

Ngoài hẻm, mấy đứa nhỏ đi học về, tiếng dép chạy lao xao. Cái xe bánh mì đầu hẻm đã đẩy đi rồi, chỗ đó giờ trống không. Nắng đã lên cao hơn, góc sáng hắt qua cửa sổ không còn chói như lúc đầu nữa.

Trang nhìn tay. Bộ french be hồng đã khô hẳn. Cô xoay bàn tay lại ngắm — ánh sáng buổi sáng làm màu be hồng trông ấm hơn, gần giống tone da hơn.

Bốn năm. Cô nhớ lần đầu tiên cô làm hỏng một bộ nail của khách — hồi đó cô học việc, làm gel acrylic lần đầu, bong ngay khi khách chưa ra khỏi tiệm. Bà chủ cũ bảo: "Con đừng khóc. Sửa lại đi. Rồi ghi nhớ." Cô sửa lại. Cô ghi nhớ.

Không phải ai chê cũng đúng. Nhưng không phải ai chê cũng sai.

Cô chưa biết cái tin nhắn kia thuộc loại nào. Nhưng cô đã hỏi rồi. Bây giờ cô chờ.

Ông Tư mang ra thêm một ly nước lọc, đặt bên cạnh ly đá xay đã gần cạn.

"Gần mười một rưỡi rồi."

Trang giật mình nhìn giờ. Đúng thật — cô ngồi đây lâu hơn thường lệ.

"Dạ." Cô đứng dậy, với lấy túi. "Ông Tư, hôm nay bánh ngon hơn mọi khi không, hay tại con đói?"

Ông Tư suy nghĩ một chút, kiểu suy nghĩ thật sự chứ không phải suy nghĩ cho có.

"Bánh như nhau. Chắc tại con đói."

Trang cười — lần đầu cô cười kể từ khi bước vào quán. "Ừ. Chắc vậy."

Cô để tiền lên mặt bàn, kéo túi lên vai. Điện thoại cô còn chưa có tin nhắn trả lời. Không sao. Cô ra về, qua đầu hẻm, đẩy cửa tiệm nail — cái bảng hiệu hồng phấn treo hơi lệch đong đưa một cái.

Ca chiều bắt đầu lúc mười hai giờ. Còn hai mươi phút.

Đủ để cô pha ly cà phê nhỏ, chỉnh lại ánh đèn trong tiệm, và ngồi xuống sẵn sàng — dù hôm nay không biết khách đầu tiên sẽ dễ tính hay khó tính, dù điện thoại vẫn còn đang chờ người ta trả lời.

Làm nghề, có hôm như vậy. Không phải mọi thứ đều giải quyết được trước khi bước vào ca. Nhưng người ta vẫn bước vào.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →