🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trưa thứ Bảy, phòng trọ vắng tiếng động ngoài tiếng quạt trần và tiếng nồi cơm điện kêu tách một cái khi vừa chín. Diệp Anh đang gấp quần áo trên giường tầng dưới, ngẩng lên thấy My đứng trước gương đã hồi lâu, xoay người hết bên này sang bên kia, tay kéo nhẹ vạt áo.

"Mày đứng đó cả mười phút rồi đó," Diệp Anh nói, giọng nửa đùa nửa thật. "Ổn không?"

Căn phòng trọ trưa cuối tuần nóng hơn bình thường, cái quạt trần cũ chạy hết công suất cũng chỉ đủ xua bớt phần nào cái oi của tháng Chín. Ánh nắng chiếu xiên qua tấm rèm mỏng màu be, đổ thành từng vệt sáng tối trên sàn gạch men, kéo dài tới tận chân giường nơi Diệp Anh đang ngồi gấp áo.

My giật mình, hạ tay xuống, quay lại nhìn bạn. "Ổn mà, tao chỉ coi cái áo mới mua có vừa không thôi."

"Áo đó mày mua cả tháng trước rồi mà," Diệp Anh nhướng mày, không có ý trách móc, chỉ là một câu nhận xét thật.

My cười trừ, không biết trả lời sao. Cô không nhận ra mình đã đứng trước gương lâu tới vậy, không nhận ra bàn tay mình đã kéo vạt áo lên xuống bao nhiêu lần để xem bụng có phẳng hơn không, một động tác cũ cô tưởng đã bỏ được từ lâu.

Diệp Anh gấp xong chồng quần áo cuối, bước lại gần, giọng dịu hơn. "Tao không có ý gì đâu, chỉ là dạo này tao thấy mày hay soi gương lâu hơn trước thôi. Có chuyện gì không kể tao nghe với?"

My ngồi xuống mép giường, cân nhắc có nên kể hết mọi thứ hay không: chuyện gợi ý app đúng đến kỳ lạ, chuyện Thuý biết điều không nên biết, chuyện bảng số liệu thoáng qua trên laptop của Khoa. Kể hết ra nghe sẽ giống như một chuỗi giả thuyết rời rạc, chưa có gì chắc chắn, và cô sợ nếu nói ra, nó sẽ thành sự thật theo cách nào đó.

"Tao ổn, thiệt đó," My nói, cố nở một nụ cười tự nhiên. "Có khi tại dạo này tập gym nhiều nên tao để ý cơ thể hơn thôi, bình thường mà."

Diệp Anh nhìn My một lúc, không hoàn toàn tin, nhưng cũng không ép. "Ừ thôi, có gì cứ nói tao nghe nha. Mày biết tao lo mày lắm."

"Tao biết," My đáp, nắm nhẹ tay Diệp Anh một cái rồi đứng dậy, đi ra bếp lấy cơm.

Diệp Anh xách túi ra ngoài, hẹn gặp một nhóm bạn cùng lớp Kinh tế để làm bài nhóm ở quán cà phê đầu hẻm. Cửa phòng khép lại, tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang chung cư, để lại My một mình với tiếng quạt trần và mùi cơm vừa chín tới từ chiếc nồi điện cũ trên kệ bếp.

Ngồi ăn trưa một mình, My nhìn xuống chén cơm, nghĩ tới câu mình vừa nói. Tao đã khỏi hẳn rồi mà. Cô lặp lại câu đó trong đầu như một lời khẳng định, nhưng có gì đó trong cách cô cứ phải tự nhắc mình câu đó nhiều lần gần đây khiến nó nghe không còn chắc chắn như trước.

Ăn xong, My rửa chén, lau tay, rồi ngồi xuống bàn học, mở điện thoại định xem lại lịch tập tuần sau. Cô bấm vào app LUMA, chờ trang chủ tải lên như mọi lần.

Màn hình khựng lại, xoay vòng biểu tượng tải trong hơn mười giây, lâu hơn bình thường rất nhiều. Wifi phòng trọ dạo này hay chập chờn vào cuối tuần, có lẽ do cả dãy trọ cùng dùng chung một đường truyền vào giờ cao điểm.

Rồi màn hình đổi khác.

Thay vì giao diện quen thuộc nền xanh mint, một khung chữ nhỏ hiện lên trong nửa giây, kiểu chữ đơn giản như của một trang mã lỗi, không có logo, không có màu sắc thương hiệu, chỉ có vài dòng chữ đen trên nền trắng chạy quá nhanh để My đọc trọn vẹn.

Trước khi cô kịp định thần để đọc kỹ, màn hình tự tải lại, quay về đúng giao diện app bình thường, như thể chưa có gì xảy ra.

My ngồi im, tim đập nhanh hơn một nhịp, ngón tay vẫn giữ nguyên vị trí trên màn hình điện thoại. Cô không chắc mình vừa thấy gì, nhưng cô chắc chắn một điều: đó không phải là một trang lỗi bình thường.

Cô thử bấm thoát app rồi mở lại, hy vọng nếu wifi lại chập chờn, khung chữ kia sẽ hiện ra thêm một lần nữa, đủ lâu để đọc. App tải lên bình thường, mượt mà, không có gì bất thường như thể mọi thứ vừa nãy chỉ là một khoảnh khắc trục trặc ngẫu nhiên không đáng để tâm. My đặt điện thoại xuống bàn, úp mặt màn hình xuống, rồi lại lật lên nhìn một lần nữa, như thể chờ nó tự thú nhận điều gì đó.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →