Tối Chủ Nhật, LUMA Fit thưa khách hơn mọi buổi tối trong tuần. My tới muộn hơn thường lệ, sau khi dành cả buổi chiều vật lộn với một bài tập bố cục chưa ưng ý, và quyết định tập một chút cho đầu óc thoáng ra trước khi về nhà ngủ sớm.
Wifi trong khu tập hôm đó có vẻ chập chờn ngay từ đầu, My để ý thấy màn hình vòng tay khi quẹt vào cửa mất gần chục giây mới nhận diện thay vì tức thì như mọi lần. Cô không nghĩ nhiều, bước vào khu tạ tự do, bắt đầu bài khởi động quen thuộc.
Giữa lúc đang gập bụng ở thảm tập, điện thoại My đặt cạnh, được kết nối tự động với app để hiển thị số rep, bỗng rung lên một tiếng thông báo. My liếc mắt sang, định bỏ qua như mọi lần, nhưng màn hình không hiện giao diện quen thuộc.
Nó hiện một khung nền trắng, chữ đen, kiểu chữ đơn giản của một trang gỡ lỗi hệ thống, thứ My chưa từng thấy app nào của mình hiện ra bao giờ.
symmetry_score: 0.71 | est_bf: — | flag: personalize_upsell_tier2
My ngồi thẳng dậy, tim đập thình thịch, mắt dán chặt vào màn hình. Cô đọc lại dòng chữ đó, cố ghi nhớ từng ký tự trước khi nó biến mất, nhưng chỉ được đúng một giây, có lẽ chưa tới, màn hình đã tự động tải lại, quay về giao diện xanh mint quen thuộc như chưa có gì xảy ra.
Cô đứng bật dậy khỏi thảm tập, để mặc quả tạ nhỏ lăn sang một bên, và đứng sững giữa phòng tập trống trải, tim đập nhanh tới mức cô nghe rõ tiếng máu chảy trong tai mình.
Symmetry score. Điểm đối xứng. Một con số. Về cơ thể cô.
My cố mở lại app, bấm vào từng mục một, hy vọng tìm thấy dấu vết nào đó của những chữ vừa hiện ra, nhưng mọi thứ đều bình thường trở lại, sạch sẽ, không một dấu tích. Cô thử tắt nguồn điện thoại rồi mở lại, thử tắt wifi, bật lại, không có gì khác đi. Cái khung chữ kia, dù chỉ hiện trong một giây, đã đóng lại như một cánh cửa không bao giờ mở lần thứ hai theo cùng một cách.
Cô đứng đó, giữa phòng tập không một tấm gương nào, và lần đầu tiên từ ngày đăng ký, My cảm thấy có ai đó đang nhìn mình, dù không một ai trong phòng lúc này ngoài hai người khách khác đang tập ở góc xa, không ai để ý tới cô.
Người nhìn cô không phải một con người. Là một chấm đèn đỏ nhỏ trên trần nhà, và một cột số phía sau nó mà cô chưa từng được phép biết.
My nhìn quanh phòng tập một lượt, chậm rãi, như thể đang nhìn nó lần đầu tiên dù đã tới đây gần hai tuần. Những tấm poster vẽ hình người tập bằng nét đơn giản trên tường, cái quầy lễ tân với ánh đèn ấm áp, tấm decal chữ hồng cam ngay lối vào phòng thay đồ nữ, tất cả vẫn y nguyên như mọi ngày, và chính vì vẫn y nguyên như vậy, cô mới thấy rùng mình hơn. Không có gì thay đổi ở bên ngoài. Chỉ có những gì cô vừa biết là đã thay đổi bên trong đầu cô.
My thu dọn đồ, không tập tiếp nữa, bước ra khỏi LUMA Fit sớm hơn dự định gần một tiếng. Đường Nguyễn Gia Trí về đêm vắng hơn ban ngày, ánh đèn đường vàng hắt xuống mặt đường ướt sau cơn mưa chiều, vài chiếc xe máy chạy vụt qua để lại tiếng động cơ kéo dài rồi tắt lịm.
Cô đi bộ dắt xe một đoạn thay vì lên xe ngay, tay siết chặt vào ghi đông, đầu óc quay cuồng với từng mảnh dữ liệu vừa ráp lại: gợi ý bài tập đúng đến kỳ lạ, câu nói của Thuý, bảng số liệu thoáng qua trên laptop của Khoa, và giờ là dòng chữ ngắn ngủi vừa hiện lên trước mắt cô.
Không phải trùng hợp nữa. Đây là một hệ thống. Một hệ thống đang chấm điểm cơ thể cô mỗi khi cô bước vào phòng tập, lưu lại một con số cô chưa từng được nhìn thấy, rồi dùng con số đó để quyết định gợi ý gì cho cô, có lẽ để bán cho cô một gói dịch vụ đắt tiền hơn, có lẽ để làm điều gì khác mà cô còn chưa nghĩ ra.
Về tới phòng trọ, My không bật đèn ngay, ngồi xuống mép giường trong bóng tối một lúc lâu, nghe tiếng xe cộ xa xa ngoài đường lớn. Diệp Anh đã ngủ, hoặc giả vờ ngủ để không làm phiền, My không chắc.
Đêm đó, My nằm trên giường rất lâu mà không ngủ được, mắt mở nhìn lên trần nhà, nghe tiếng quạt quay đều đặn trong bóng tối. Cô nghĩ tới câu mẹ hay nói, số đo không phải con người con, và lần đầu tiên, cô tự hỏi lại một câu mà trước giờ chưa bao giờ cần hỏi: nếu có ai đó đang giữ số đo của mình mà mình không biết, thì câu nói đó của mẹ liệu còn đủ để bảo vệ cô hay không.
Cô siết chặt bàn tay lại, cảm nhận móng tay cái mình đã cắn gần tới da thịt từ lúc nào không hay, và tự nhủ, sáng mai, việc đầu tiên cô làm là gọi cho Nam.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →