My hẹn Nam ở một quán cà phê khác, gần ký túc xá anh ở trọ, sớm hơn giờ học của cả hai để có đủ thời gian nói chuyện mà không bị giục. Quán nhỏ, chỉ có vài bàn gỗ kê sát cửa sổ, mùi cà phê rang mới thoảng ra từ quầy pha chế phía trong.
"Mày nhắn tao lúc sáu giờ sáng, tao tưởng có chuyện gì gấp lắm," Nam nói, ngồi xuống đối diện My, mắt còn hơi híp vì thiếu ngủ.
Anh mặc nguyên chiếc áo phông hôm qua, tóc chưa kịp chải, có lẽ vừa lăn ra khỏi giường chạy thẳng tới đây khi thấy tin nhắn My gửi lúc rạng sáng. Quán quen của họ giờ này mới mở cửa được nửa tiếng, cô nhân viên pha chế còn đang lau dọn quầy, tiếng máy xay cà phê rền rền vọng ra mỗi vài phút.
"Có chuyện thật," My đáp, hai tay ôm lấy ly cà phê nóng như để giữ ấm dù trời không lạnh. "Tối qua em thấy một cái màn hình lỗi trên app. Không phải tưởng tượng đâu, em nhớ rõ từng chữ."
Cô kể lại chi tiết, từ lúc wifi chập chờn, tới dòng chữ hiện lên trong đúng một giây, tới cảm giác đứng sững giữa phòng tập sau đó. Nam lắng nghe, không ngắt lời, chỉ lấy điện thoại ra ghi chú từng mốc thời gian, từng chi tiết My nhắc tới, đúng thói quen anh học được từ những buổi thực tập viết bài ở toà soạn.
"Symmetry score," Nam lặp lại, gõ vào ghi chú. "Điểm đối xứng. Nghe như một chỉ số kỹ thuật của mấy app phân tích hình thể chuyên nghiệp, không phải thứ một app tập gym bình dân cần có."
"Vậy đó có phải là thứ em nghĩ không? Là họ đang chấm điểm cơ thể tụi em?" My hỏi, giọng khẽ run.
Nam im lặng một lúc, cân nhắc câu trả lời. "Tao không dám khẳng định chắc, nhưng nếu đúng là những gì mày thấy, thì có vẻ như đúng vậy. Và cái phần 'flag: personalize upsell tier hai' nghe như một cờ đánh dấu để bán gói dịch vụ cao cấp hơn."
My gật đầu chậm, những mảnh ghép rời rạc trong đầu cô bắt đầu khớp lại thành một hình dạng rõ ràng hơn: gợi ý bài tập đúng đến kỳ lạ không phải vì app "hiểu" cô theo cách tử tế nào, mà vì nó đang dùng một con số ẩn để tính toán cách khiến cô cảm thấy cần phải mua thêm.
"Vậy còn chuyện Thuý biết chuyện app đoán đúng thì sao?" My hỏi tiếp. "Nếu điểm số đó chỉ nằm trong hệ thống nội bộ, sao một đứa bạn học không thân với em lại nghe được?"
Nam gõ nhẹ ngón tay lên bàn, thói quen quen thuộc mỗi khi anh đang suy nghĩ nghiêm túc. "Đó mới là phần tao thấy đáng lo hơn cả cái điểm số. Nếu nó chỉ nằm trong máy chủ công ty, không ai ngoài công ty biết được. Nhưng nếu Thuý nghe được từ đâu đó, có nghĩa là có một đường rò rỉ ra bên ngoài."
Hai người im lặng một lúc, để câu nói đó lắng xuống giữa họ.
"Em không tưởng tượng ra đâu, Nam," My nói, gần như là một lời khẳng định với chính mình hơn là với Nam. "Em biết chắc chắn em thấy dòng chữ đó."
"Tao tin mày," Nam nói ngay, không chút do dự, và trong giọng anh có một sự chắc chắn khiến My thấy nhẹ nhõm hơn một chút. "Tao biết mày không phải đứa hay tưởng tượng lung tung. Để tao thử hỏi vòng quanh, xem có nghe được gì thêm không. Nghề báo mà, cái gì mơ hồ tao càng thích đào."
My nhìn Nam viết thêm vài dòng vào ghi chú, nét mặt anh nghiêm túc khác hẳn kiểu đùa cợt thường ngày, và lần đầu tiên kể từ tối hôm qua, cô cảm thấy mình không còn phải mang một mình cái gánh nặng vừa phát hiện.
"Cảm ơn mày," My nói, giọng nhỏ lại.
"Khỏi cảm ơn," Nam đáp, gấp sổ ghi chú lại, đứng dậy đeo balo lên vai. "Cứ để tao lo phần này. Còn mày, đừng vội bỏ tập, cứ đi bình thường, đừng để họ thấy có gì khác lạ. Nếu thật sự có chuyện gì đang xảy ra, mình cần thêm bằng chứng trước khi làm ầm lên."
My gật đầu, dù trong lòng không chắc mình còn có thể bước vào LUMA Fit với cùng cảm giác an toàn như buổi tối đầu tiên nữa hay không.
Hai người chia tay ở cửa quán, Nam rẽ về phía trường, My đi ngược lại hướng bến xe buýt. Cô đứng đợi xe một mình, nhìn dòng người qua lại trên vỉa hè, và nghĩ tới cái cảm giác được để yên mà cô từng có ở LUMA Fit tuần trước, giờ đã bị thay bằng một cảm giác khác hẳn: cảm giác của người vừa biết mình đang bị theo dõi mà không rõ bởi ai, và vì lý do gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →