Sân trường Nhân Văn chiều thứ Ba đông sinh viên hơn thường lệ, một câu lạc bộ đang dựng bàn tuyển thành viên mới gần cổng, loa nhỏ phát nhạc rộn ràng. Nam đứng chờ ở gốc cây cạnh thư viện, nơi anh hẹn gặp Quang, một người quen học ngành Giáo dục Thể chất, từng cùng anh làm chung một dự án ngoại khoá năm nhất.
"Lâu rồi mới thấy mày chủ động rủ tao cà phê," Quang nói, cười, tay xách theo một chai nước suối còn nguyên tem. "Có chuyện gì hả?"
Quang cao lớn, dáng người của một cầu thủ bóng rổ nghiệp dư, học năm ba ngành Giáo dục Thể chất, hay lui tới các phòng gym khác nhau trong thành phố để tập luyện thêm ngoài giờ học. Nam từng nghĩ nếu có ai trong đám bạn quen biết rộng về giới tập luyện, đó phải là Quang, người có tài khoản mạng xã hội kết nối với gần như mọi câu lạc bộ thể thao sinh viên trong vùng.
"Tao đang tìm hiểu về mấy chỗ tập gym mới mở, kiểu ứng dụng công nghệ theo dõi hình thể," Nam mở đầu, cố giữ giọng tự nhiên như đang hỏi chuyện phiếm. "Mày học ngành này, chắc biết nhiều về mấy cái công nghệ đó hơn tao."
Quang gật gù, kể vài điều cơ bản về các thiết bị đo nhịp tim, cảm biến chuyển động, những thứ Nam đã biết sơ qua từ việc đọc trước. Rồi Nam hỏi thêm, khéo léo dẫn dắt về hướng tin đồn phòng gym chấm điểm khách hàng, xem Quang có nghe gì không.
Quang khựng lại, nét mặt thoáng đổi. "Mày nghe từ đâu vậy?"
"Chỉ nghe loáng thoáng thôi," Nam đáp, cố giữ giọng nhẹ nhàng. "Sao, mày có biết gì hả?"
"Tao..." Quang liếc quanh, dù xung quanh chẳng có ai để ý tới hai người, rồi hạ giọng. "Tao có nghe mấy đứa trong đội bóng rổ nhắc tới cái nhóm đó. Kiểu một nhóm kín gì đó, chuyên bàn về dáng người của người khác, có cả xếp hạng đàng hoàng. Nhưng tao không biết chi tiết, cũng không quan tâm lắm."
"Cái nhóm đó tên gì?" Nam hỏi ngay, cố không để lộ vẻ quá hào hứng.
Quang lắc đầu, vẻ mặt bỗng cảnh giác hẳn. "Thôi, tao không biết gì đâu, mày đừng hỏi tao nữa. Tao chỉ nghe loáng thoáng vậy thôi, không có ý nói xấu ai hết."
"Tao chỉ tò mò thôi mà," Nam trấn an, nhưng Quang đã đứng dậy, xách chai nước, viện lý do có tiết học sắp bắt đầu, rồi rời đi nhanh hơn cần thiết, để lại Nam ngồi một mình dưới gốc cây.
Nam nhìn theo dáng Quang khuất sau dãy hành lang giảng đường, tự hỏi điều gì khiến một người bình thường vui vẻ như vậy bỗng đổi thái độ nhanh đến thế chỉ vì một câu hỏi tưởng chừng vô hại. Nếu chỉ là tin đồn vặt vãnh, không ai phải sợ tới mức đó. Sự sợ hãi thoáng qua trên mặt Quang, dù ngắn ngủi, lại là thứ khiến Nam tin câu chuyện của My hơn bất cứ bằng chứng nào khác anh có được cho tới lúc này.
Nam ngồi thêm một lúc, ghi vội vào sổ tay những gì vừa nghe được, rồi rút điện thoại nhắn cho My.
Nam: Vừa hỏi được một người quen. Nó nói có nghe loáng thoáng về "cái nhóm đó", chuyên bàn về dáng người, có xếp hạng. Nhưng vừa nhắc tới là nó sợ, không chịu nói thêm gì, bảo tao đừng hỏi nữa.
My: Vậy là có thật à?
Nam: Chưa chắc chắn 100%, nhưng đủ để tao tin có gì đó thật đang xảy ra. Tao sẽ tìm thêm.
My đọc tin nhắn trong phòng trọ, ngồi trên giường, ánh đèn học màu vàng chiếu xuống màn hình điện thoại. Cô đọc đi đọc lại dòng chữ "cái nhóm đó", cố hình dung ra hình dạng của một nơi mà cô chưa từng biết tới, nơi có lẽ đang bàn tán về cơ thể của những người như cô, bằng những từ ngữ cô chưa từng được nghe.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn từ dãy nhà trọ đối diện vẫn hắt sang những vệt sáng quen thuộc. Một nhóm người, giấu mặt, đang bàn về thân thể của những người xa lạ như một trò chơi, và cô có thể là một trong số đó mà không hề hay biết.
Câu hỏi lớn nhất giờ không còn là liệu chuyện đó có thật hay không. Mà là: nhóm đó là ai, và họ lấy dữ liệu từ đâu ra để bắt đầu.
My tắt đèn học, nằm xuống, nhưng không nhắm mắt ngay. Cô nghĩ tới tất cả những buổi tập ở LUMA Fit, những lần cô tin tưởng đặt mình vào một không gian không có gương, và tự hỏi trong suốt thời gian đó, đã có bao nhiêu con mắt vô hình khác đang nhìn vào những gì cô tưởng chỉ có mình mình biết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →