🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Căn tin trường Kiến trúc giờ trưa lúc nào cũng đông, tiếng muỗng đũa va vào khay inox lẫn vào tiếng cười nói ồn ào của hàng trăm sinh viên xếp hàng mua cơm. My và nhóm bạn cùng lớp chiếm một bàn dài gần cửa sổ, chỗ ngồi quen thuộc của cả nhóm suốt từ năm nhất tới giờ.

Chi ngồi đối diện My, nhưng khay ăn trước mặt chỉ có một chai nước suối, không có cơm, không có gì khác.

Chi hai mươi tuổi, cùng khoá với My, nhà ở Quận Tám, ba mẹ buôn bán nhỏ ngoài chợ, mỗi sáng Chi phải đi xe buýt gần một tiếng mới tới được trường. Trong nhóm bạn, Chi luôn là người ồn ào nhất, hay đăng story khoe những buổi tập gym hay những chuyến đi chơi cuối tuần, kiểu tính cách khiến ai gặp lần đầu cũng dễ có cảm tình. Hôm nay, sự ồn ào quen thuộc đó vắng hẳn, thay vào đó là một vẻ thu mình My chưa từng thấy ở bạn mình trước đây.

"Chi không ăn hả?" My hỏi, thấy lạ vì Chi vốn là người ăn khoẻ nhất nhóm, hay đùa rằng mình "ăn để sống, không phải sống để ăn".

"Không đói," Chi đáp, giọng cụt lủn hơn bình thường, mắt không nhìn thẳng vào My. "Sáng nay ăn trễ, giờ chưa đói lại."

"Ăn chút cho có sức chiều còn học tiếp mà," một bạn khác trong nhóm chen vào, đẩy đĩa gà chiên về phía Chi. "Ăn thử miếng này coi, ngon lắm."

"Thôi, tao thiệt sự không đói," Chi nói, giọng hơi gắt hơn cần thiết, đẩy đĩa gà chiên lại chỗ cũ, rồi cúi xuống lướt điện thoại, như một cách để kết thúc câu chuyện.

Cả nhóm im lặng một thoáng, rồi chuyển sang chủ đề khác, không ai để tâm nhiều, chỉ nghĩ Chi đang có tâm trạng không tốt. My nhìn Chi từ phía đối diện, để ý thấy bạn mình gầy hơn so với lần gặp trước, dù chỉ mới cách đây hai tuần, và có quầng thâm nhẹ dưới mắt mà lớp trang điểm mỏng không che hết được.

My định hỏi thêm, nhưng nhớ lại cảm giác Chi hơi khựng lại khi được hỏi về LUMA Fit tuần trước, cô chọn cách hỏi khéo hơn. "Dạo này Chi tập gym ở đâu vậy? Có mệt lắm không mà trông hơi xanh."

"Tao có tập gym đâu," Chi đáp nhanh, mắt vẫn không rời điện thoại. "Tao chỉ đi bộ buổi tối thôi."

Câu trả lời đó khiến My chững lại một chút, vì cô nhớ rõ Chi từng nhắc thoáng qua chuyện "đi tập" trong một lần trò chuyện nhóm cách đây không lâu, dù không nói rõ tập ở đâu. Có thể My nhớ nhầm. Có thể Chi đã đổi thói quen. Nhưng cũng có thể Chi đang nói dối, vì một lý do nào đó My chưa hiểu.

Bữa trưa kết thúc, cả nhóm đứng dậy dọn khay, chuẩn bị vào lớp buổi chiều. Chi đứng dậy sớm hơn mọi người, nói cần ghé thư viện trước khi vào lớp, rồi rời bàn nhanh, dáng đi hơi vội, hai tay ôm chặt lấy cặp sách trước ngực như một thói quen tự vệ.

My nhìn theo, không nói gì với các bạn khác, chỉ lặng lẽ ghi nhớ trong đầu: dáng đi vội, câu trả lời cụt lủn, khay ăn trống trơn.

Buổi chiều học tiếp môn Bố cục Nâng cao, My ngồi cách Chi ba bàn, thỉnh thoảng liếc sang, thấy Chi vẫn cắm cúi làm bài như bình thường, không có gì bất ổn rõ ràng ngoài vẻ mệt mỏi thoáng qua. Có lẽ My đang suy diễn quá nhiều, đang nhìn mọi thứ qua lăng kính của những gì cô mới phát hiện gần đây, biến một buổi trưa Chi chỉ đơn giản là không đói thành cả một câu chuyện đáng ngờ.

Nhưng khi tan học, đi ngang qua chỗ Chi vẫn còn ngồi lại một mình ở lớp, My tình cờ thấy màn hình điện thoại của Chi sáng lên trên bàn, hiện một đoạn tin nhắn ngắn từ một số không lưu tên, chỉ kịp đọc được vài chữ trước khi Chi úp màn hình xuống bàn.

...đừng có lo, không ai biết đâu...

My bước đi tiếp, giả vờ như không thấy gì, nhưng câu chữ đó theo cô suốt quãng đường về, cùng với một cảm giác lo lắng mơ hồ mà cô chưa thể gọi thành tên, chỉ biết nó liên quan tới người bạn học đang ngày càng xa cách hơn mỗi ngày.

Trên xe buýt về nhà, My ngồi cạnh cửa sổ, nhìn phố xá lướt qua ngoài kính, và tự hỏi có nên kể cho Nam nghe về chuyện Chi hay không. Cô chưa có gì chắc chắn để nói, chỉ có một chuỗi những chi tiết nhỏ nhặt, mỗi cái riêng lẻ đều có thể giải thích được bằng một lý do bình thường. Nhưng gộp lại với nhau, chúng cứ nằng nặng trong lòng cô suốt cả quãng đường, không chịu tan đi.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →