🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nam ghé phòng trọ My tối thứ Năm, mang theo hai hộp bánh tráng trộn mua ở đầu hẻm, coi như cái cớ để không tới tay không. Diệp Anh đi học nhóm chưa về, căn phòng chỉ có My và Nam, ánh đèn bàn học màu vàng hắt lên hai gương mặt đang cúi xuống chiếc điện thoại của Nam.

"Tao có được cái này từ một đứa quen của Quang," Nam nói, mở ảnh lên, giọng cố giữ bình thản dù rõ ràng đang hồi hộp. "Nó không dám nói nhiều, chỉ gửi cho tao đúng một tấm rồi chặn tin nhắn ngay sau đó."

Bánh tráng trộn vẫn còn nguyên trong hộp trên bàn, mùi rau răm và khô bò trộn lẫn thoảng ra, nhưng cả hai đều quên mất chuyện ăn uống. Nam ngồi xuống mép giường My, tay vẫn giữ chặt điện thoại như sợ nó biến mất nếu buông lỏng, dù bức ảnh đã được lưu cẩn thận vào một thư mục riêng đặt mật khẩu.

My cầm điện thoại, nhìn kỹ bức ảnh chụp màn hình. Đó là một bảng danh sách, nền tối màu, chữ trắng xếp thành nhiều hàng, mỗi hàng có một dãy mã bắt đầu bằng hai chữ cái viết hoa, theo sau là vài con số, và một cột số thập phân bên cạnh, sắp xếp theo thứ tự từ cao xuống thấp. Không có tên người, không có ảnh, chỉ có mã số và những con số kia.

"LM..." My đọc, giọng khẽ run. "Mấy cái mã này bắt đầu bằng LM giống vòng tay của em."

"Tao cũng để ý điều đó," Nam gật, chỉ vào một hàng cụ thể. "Nhìn cột số bên cạnh mã đi. Tao đoán đó là cái điểm mày kể hôm trước, xếp từ cao xuống thấp như một bảng xếp hạng thật sự."

My rà mắt dọc theo bảng, tìm kiếm dãy số quen thuộc của mình, tim đập nhanh hơn mỗi khi mắt lướt qua một hàng mới. Không thấy LM-2291 trong ảnh này, dù cô không chắc đó là điều nên mừng hay nên lo, vì bảng chỉ hiện được một phần nhỏ, có lẽ bị cắt bớt trước khi được gửi đi.

"Ảnh này chụp từ đâu ra vậy?" My hỏi.

"Đứa bạn của Quang nói nó thấy trong một cái nhóm kín, nhưng khi tao hỏi tên nhóm thì nó im luôn, không trả lời nữa," Nam đáp, gương mặt căng thẳng. "Tao nghĩ nó cũng sợ, giống Quang."

My đặt điện thoại xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu gối, cố sắp xếp lại suy nghĩ. "Vậy là có thật. Không phải em tưởng tượng, không phải trùng hợp. Có một nơi nào đó đang giữ điểm số của tụi em, xếp hạng như một trò chơi."

"Đúng vậy," Nam nói, giọng nghiêm túc hẳn. "Và tao nghĩ đây không phải chuyện nhỏ nữa. Đây có thể là một bài báo thật sự, nếu tao tìm đủ bằng chứng."

Cả hai im lặng một lúc, để sự thật vừa được xác nhận lắng xuống trong căn phòng nhỏ. Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng vào đều đều, lẫn với tiếng chuông xe đạp của ai đó đang dắt xe ngang qua con hẻm dưới nhà.

"Có cách nào tìm được nguồn ảnh này không?" My hỏi.

Nam gật, vẻ mặt đã lấy lại phần nào sự tự tin của một người quen tìm kiếm thông tin. "Có một người tao từng liên lạc hồi làm bài về mấy cộng đồng mạng kín, có thể biết cách để được mời vào những nhóm kiểu này. Tao sẽ liên hệ thử, xem có manh mối gì không."

"Cẩn thận nha," My nói, giọng lo lắng thật. "Nếu họ biết có người đang dò hỏi, biết đâu..."

"Tao biết, tao sẽ cẩn thận," Nam trấn an, đặt tay lên vai My một chút, rồi rút lại ngay, có phần ngượng nghịu. "Để tao lo phần này. Mai tao sẽ liên hệ người đó, hẹn gặp trực tiếp, an toàn hơn nhắn tin qua lại."

My gật đầu, nhìn Nam thu dọn điện thoại, chuẩn bị ra về. Trước khi bước ra cửa, Nam quay lại nhìn My một lần nữa, ánh mắt nghiêm túc khác hẳn mọi khi.

"Tao đã tìm được một người có thể chỉ đường vào đúng nhóm đang lưu hành mấy tấm ảnh này," anh nói. "Mai tao hẹn gặp người đó. Nếu đúng như tao nghĩ, chuyện này sẽ lớn hơn cả hai đứa mình tưởng."

Cửa phòng khép lại sau lưng Nam, My đứng một mình giữa căn phòng nhỏ, nghe tiếng bước chân anh xa dần ngoài cầu thang chung cư. Cô nhìn xuống hộp bánh tráng trộn còn nguyên trên bàn, bỗng thấy đói cồn cào, như thể cơ thể chỉ vừa nhớ ra nó cần được ăn sau cả buổi tối căng thẳng, và ngồi xuống ăn một mình trong im lặng, vừa ăn vừa nghĩ tới bảng danh sách kia, tới cái tên chưa ai gọi được của nơi đang giữ nó.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →