Quán trà sữa bình dân trên một con hẻm gần trường Nhân Văn không có tên biển hiệu rõ ràng, chỉ có tấm bạt xanh căng tạm và vài bộ bàn ghế nhựa xếp dọc vỉa hè. Nam chọn chỗ này theo yêu cầu của người hẹn gặp, một địa điểm đủ đông để không ai để ý, đủ vắng để không ai nghe lỏm được.
My ngồi cạnh Nam, tay siết chặt ly trà sữa trân châu đường đen, chưa uống ngụm nào. Cô tới sớm hơn giờ hẹn mười phút theo lời dặn của Nam, ngồi nhìn dòng người qua lại trên vỉa hè, cố giữ vẻ mặt bình thường dù trong lòng như có hàng trăm con kiến đang bò. Người họ hẹn gặp tới muộn mười lăm phút, một người trẻ, có lẽ trạc tuổi Nam, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, ngồi xuống ghế đối diện mà không chào hỏi gì nhiều.
"Anh là bạn của Huy hả?" người đó hỏi, giọng cảnh giác.
"Ừ, Huy giới thiệu tôi qua," Nam đáp, đúng như đã dặn trước. "Cảm ơn bạn đã đồng ý gặp."
Người đó gật, liếc quanh quán một lượt trước khi nói tiếp, giọng hạ thấp dù xung quanh ồn ào tiếng xe cộ. "Tôi từng ở trong nhóm đó một thời gian, rồi rời đi. Không muốn dính líu nữa."
"Nhóm đó tên gì?" My hỏi, không kìm được.
"Vòng Trong," người đó đáp, sau một thoáng do dự. "Một nhóm kín trên Telegram. Ban đầu tôi vào vì tò mò, có đứa bạn rủ, nói là chỗ chia sẻ 'phân tích dáng người' để biết mình cần cải thiện gì. Nghe có vẻ giống mấy cộng đồng fitness bình thường."
"Nhưng không phải vậy?" Nam hỏi tiếp, tay cầm sẵn điện thoại ghi âm, đã xin phép trước.
"Không," người đó lắc đầu, giọng nặng hơn. "Họ có mã khách hàng từ một vài phòng gym, kèm điểm số gì đó, xếp hạng công khai trong nhóm. Có người trả tiền để xem chi tiết hơn, có cả mấy cái kèo cá cược vặt, kiểu đoán ai tháng sau sẽ tụt hạng. Tôi thấy ghê nên rời nhóm, xoá hết mọi thứ liên quan."
"Bạn biết ai đứng đầu nhóm không?" My hỏi, giọng run nhẹ.
"Không biết mặt thật," người đó đáp ngay, như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời này. "Chỉ thấy một tài khoản quản trị, hay xưng là 'coach', nói năng kiểu bán hàng trên mạng. Tôi không biết thêm gì đâu, thề luôn. Tôi chỉ đồng ý gặp vì Huy nói mấy anh chị đang tìm hiểu để giúp mọi người, chứ không phải để làm hại ai."
"Tụi tôi không có ý làm hại ai hết," My nói, giọng chân thành. "Tụi tôi chỉ muốn biết sự thật."
Người đó gật, đứng dậy gần như ngay sau đó, rút trong túi ra một tờ giấy gấp tư, đặt lên bàn. "Đây là vài thứ tôi còn giữ lại, không nhiều đâu. Sau vụ này xin đừng liên lạc lại nữa, tôi thật sự không muốn dính vào."
Người đó rời đi nhanh, gần như chạy khỏi quán, để lại My và Nam ngồi lặng giữa tiếng ồn của con hẻm, tờ giấy gấp tư còn nằm nguyên trên bàn chưa ai dám mở ra ngay. Một chiếc xe máy chở hàng chạy ngang qua, tiếng còi inh ỏi cắt ngang sự im lặng giữa hai người, rồi mọi thứ lại trở về nhịp ồn ào bình thường của một con hẻm buổi chiều tà, như thể chẳng có gì vừa xảy ra.
My cầm ly trà sữa lên, tay siết chặt tới mức các đầu ngón tay trắng bệch, uống một ngụm lớn như để trấn tĩnh lại chính mình. Mọi mảnh ghép rời rạc suốt hai tuần qua giờ đã khớp lại thành một hình dạng rõ ràng, đáng sợ hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng: một nhóm kín thật sự tồn tại, mang tên Vòng Trong, đang mua bán và xếp hạng cơ thể của những người như cô, như một trò tiêu khiển có giá.
"Vậy là có thật," My nói, giọng gần như thì thầm, mắt nhìn xuống tờ giấy gấp tư trên bàn. "Không phải chỉ mình em nghĩ vậy nữa."
Nam không nói gì ngay, chỉ đưa tay cầm lấy tờ giấy, mở ra từ từ, ánh mắt anh cũng nặng trĩu không kém My.
Cả hai ngồi đó một lúc lâu sau khi con hẻm đã lên đèn, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt bàn nhựa, và trong đầu My chỉ còn đọng lại một câu hỏi duy nhất, nặng hơn tất cả những gì cô từng lo sợ trước đó: nếu đã có một nhóm đang bán dáng người của những người xa lạ, thì ai, trong số bao nhiêu con người từng bước qua cánh cửa LUMA Fit, đang là người đứng sau cánh cửa "không phận sự miễn vào" kia, tuồn từng con số ra ngoài.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →