Laptop của Nam là nguồn sáng duy nhất trong phòng trọ tối om, ánh xanh nhạt hắt lên gương mặt anh đang cau lại vì tập trung. Đã gần mười một giờ đêm, bạn cùng phòng của Nam đã ngủ ở giường bên cạnh, tiếng ngáy khe khẽ hoà vào tiếng quạt máy. Ngoài cửa sổ, con hẻm nhỏ đã vắng hẳn người qua lại, chỉ còn tiếng chó sủa xa xa vọng lại đôi lúc.
Nam mở Telegram, tạo một tài khoản mới, chọn một cái tên chung chung không liên quan gì tới danh tính thật, tải ảnh đại diện là một bức tranh phong cảnh tải ngẫu nhiên trên mạng. Anh gõ tìm kiếm "Vòng Trong", không ra kết quả nào, đúng như dự đoán vì đây là nhóm kín, không hiện công khai.
Anh thử cách khác, lục lại tờ giấy gấp tư người nguồn tin để lại hôm qua, trong đó có một đường link mời tham gia đã hết hạn từ lâu, và tên vài kênh công khai liên quan tới "phân tích dáng người" mà người đó từng theo dõi trước khi vào được Vòng Trong.
Nam vào từng kênh một, đọc lướt các bài đăng, phần lớn là quảng cáo khoá học gym online, sản phẩm giảm cân, không có gì liên quan trực tiếp. Anh gõ bình luận dò hỏi ở vài chỗ, cố tỏ ra như một người thật sự tò mò muốn tìm hiểu, không phải một nhà báo đang điều tra.
Anh mở thêm một trình duyệt ẩn danh, tìm kiếm bằng vài từ khoá khác nhau: "phân tích dáng người", "xếp hạng gym kín", "coach dữ liệu cơ thể". Phần lớn kết quả trả về là các bài viết về công nghệ thể hình hợp pháp, vài diễn đàn nước ngoài bàn về quyền riêng tư dữ liệu sức khoẻ, không có gì dẫn thẳng tới cái tên "Vòng Trong" mà người nguồn tin đã nói ra hôm qua. Nam ghi chú lại vài đường link có vẻ liên quan, đóng vào một thư mục riêng để đọc kỹ sau, cảm giác như đang mò kim đáy biển giữa hàng trăm nghìn kết quả tìm kiếm vô nghĩa.
Hai tiếng trôi qua không có kết quả gì đáng kể. Nam ngả người ra ghế, gãi đầu, tự giễu mình trong đầu vì tưởng việc thâm nhập một nhóm kín dễ dàng như trong phim.
"Tưởng bấm vài nút là vào được liền," anh lẩm bẩm một mình, bật cười nhỏ vì chính sự ngây thơ của mình.
Anh thử cách cuối cùng, nhắn tin riêng cho quản trị viên một trong những kênh công khai kia, giả vờ là người mới tập gym, hỏi có cộng đồng nào "chuyên sâu hơn" để tham khảo không. Tin nhắn gửi đi, Nam ngồi chờ, biết rằng có thể sẽ không có hồi âm gì trong đêm nay.
Điện thoại rung, một tin nhắn từ My.
My: Còn thức không? Có tìm được gì chưa?
Nam: Chưa, đang mò mẫm. Khó hơn tao tưởng. Mấy nhóm kín này không phải muốn vào là vào được.
My: Cẩn thận đừng để lộ là mày đang tìm hiểu nha.
Nam: Yên tâm, tao còn chưa vào được nhóm nào để mà lộ hết.
My gửi một biểu tượng cười, rồi thêm một câu.
My: Cảm ơn mày đã cố gắng. Ngủ sớm đi, mai còn học.
Nam: Ừ, mày cũng vậy. Có gì tao báo liền.
Nam tắt màn hình điện thoại, nhìn lại giao diện Telegram trống trơn kết quả trên laptop, thở dài. Anh gập máy lại, định đi ngủ, nhưng rồi lại mở ra lần nữa, kiểm tra một lượt cuối các kênh đã nhắn tin, phòng khi có ai đó trả lời sớm.
Không có gì. Chỉ có màn hình xanh dương của ứng dụng, im lìm, chưa mở ra cánh cửa nào.
Nam tắt đèn bàn, nằm xuống, tự nhủ ngày mai sẽ thử một hướng khác, có lẽ hỏi thêm vài người quen khác trong giới tập gym, kiên nhẫn hơn, khéo léo hơn, không để lộ vẻ nôn nóng như tối nay. Việc điều tra, anh nhắc mình, chưa bao giờ dễ dàng ngay từ ngày đầu tiên, và có lẽ đó cũng là lý do vì sao ít người đủ kiên trì để đi tới cùng.
Anh nhớ lại một câu giảng viên môn Phóng sự Điều tra từng nói: mọi cánh cửa kín đều có một người từng đứng ngoài nó, chỉ cần tìm đúng người đó và kiên nhẫn đủ lâu. Người đã gặp hôm qua đã rời khỏi Vòng Trong, nghĩa là cánh cửa đó từng mở ra cho ít nhất một người ngoài cuộc. Nam nhắm mắt, nghĩ tới danh sách những người quen biết trong giới tập luyện mà anh còn chưa thử hỏi, tự hứa với mình sẽ không bỏ cuộc chỉ sau một đêm không có kết quả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →