My dành cả buổi sáng thứ Bảy ngồi trước laptop, cố soạn một email đủ rõ ràng và đủ lịch sự để gửi tới bộ phận hỗ trợ của LUMA Fit. Đây là lần đầu tiên trong đời cô viết một email mang tính chất như thế này, nghiêm túc, đòi hỏi, không phải kiểu email hỏi han thông thường.
Diệp Anh đã ra ngoài từ sớm, để lại My một mình với căn phòng yên tĩnh hiếm hoi của buổi sáng cuối tuần. Nắng chiếu qua khung cửa sổ, rọi thẳng lên bàn phím, khiến My phải kéo rèm lại một nửa mới nhìn rõ màn hình. Cô pha một ly cà phê hoà tan, ngồi xuống, hít một hơi dài trước khi bắt đầu gõ, như thể sắp bước vào một cuộc phỏng vấn quan trọng chứ không chỉ là viết một email.
Cô gõ đi gõ lại nhiều lần, cuối cùng chọn một bản ngắn gọn:
"Kính gửi bộ phận hỗ trợ LUMA Fit,
Tôi là khách hàng mang mã LM-2291. Tôi muốn được biết những dữ liệu nào đang được hệ thống camera của LUMA thu thập và lưu trữ về tôi, cụ thể là có tồn tại bất kỳ điểm số hoặc chỉ số nào được tính toán từ hình ảnh cơ thể tôi hay không, và nếu có, tôi có thể xem được các thông tin đó ở đâu.
Mong nhận được phản hồi sớm.
Trân trọng, Bùi Thảo My."
Cô đọc lại một lần nữa, cân nhắc có nên nhắc thẳng tới "symmetry score" hay không, rồi quyết định không, vì sợ nếu để lộ mình đã biết tên chính xác của chỉ số đó, phía công ty sẽ cảnh giác và tìm cách bịt lại mọi thứ trước khi cô kịp có bằng chứng nào khác.
My bấm gửi, rồi ngồi chờ, tim đập hơi nhanh dù biết chắc sẽ không có phản hồi ngay lập tức.
Phản hồi tới vào chiều cùng ngày, nhanh hơn My tưởng, một email tự động từ địa chỉ [email protected].
"Chào chị Thảo My,
Cảm ơn chị đã liên hệ LUMA Fit. LUMA cam kết bảo mật dữ liệu khách hàng theo quy định pháp luật hiện hành. Hệ thống camera của chúng tôi được sử dụng nhằm hỗ trợ chỉnh sửa tư thế tập luyện, giúp khách hàng có trải nghiệm tập luyện an toàn và hiệu quả hơn. Chúng tôi không lưu trữ hình ảnh khách hàng quá thời hạn quy định trong chính sách bảo mật.
Nếu chị có thắc mắc thêm, vui lòng liên hệ hotline 1900-xxxx trong giờ hành chính.
Trân trọng, Đội ngũ LUMA Fit."
My đọc đi đọc lại email đó, cảm giác như đang cố nắm bắt khói. Không có câu nào trả lời trực tiếp câu hỏi cô đặt ra. Không nói có, không nói không, chỉ lặp lại những cụm từ chung chung mà cô đã đọc được từ chính điều khoản sử dụng hôm trước: an toàn, hiệu quả, cải thiện trải nghiệm.
Cô thử gọi lên hotline, chờ máy gần mười phút với nhạc chờ lặp đi lặp lại cùng một đoạn nhạc không lời, cuối cùng gặp được một nhân viên tổng đài đọc gần như nguyên văn nội dung email vừa nhận, thêm đúng một câu: "Chị yên tâm, hệ thống bên em rất bảo mật, chị cứ tập luyện thoải mái ạ."
My cúp máy, ngồi thừ người trên giường, một cảm giác bất lực dâng lên khác hẳn cảm giác sợ hãi đêm hôm phát hiện dòng chữ debug. Đây là một cảm giác khác: cảm giác của một người đặt câu hỏi đúng, nhưng bị đối xử như thể câu hỏi đó không đáng được trả lời thật lòng, chỉ là một trong hàng nghìn yêu cầu giống nhau cần xử lý cho xong theo mẫu có sẵn.
Cô nhắn cho Nam ngay sau đó, kể lại toàn bộ, ngón tay gõ nhanh hơn bình thường vì bực bội.
My: Gửi email hỏi thẳng luôn, họ trả lời như trả bài, chẳng có thông tin gì cả. Gọi hotline cũng vậy.
Nam: Đúng là kiểu công ty rồi. Họ không bao giờ tự nguyện nói ra đâu, phải có bằng chứng ép họ mới chịu thừa nhận.
My: Vậy giờ mình phải tự tìm bằng chứng à?
Nam: Đúng vậy. Nhưng ít nhất giờ mày đã có bằng chứng là họ né tránh câu hỏi trực tiếp. Cái đó cũng là một loại bằng chứng, giữ lại cẩn thận nha.
My lưu lại toàn bộ email, chụp màn hình cuộc gọi vừa kết thúc, cất vào cùng thư mục với tấm ảnh bảng xếp hạng Nam đưa hôm trước. Cô nhìn danh sách bằng chứng của mình đang lớn dần lên từng ngày, và tự hỏi phải cần thêm bao nhiêu mảnh nữa mới đủ để buộc một ai đó phải nói ra sự thật.
Buổi chiều hôm đó, My không còn tâm trạng làm gì khác, chỉ ngồi lướt lại toàn bộ những gì đã thu thập được từ đầu tới giờ: dòng chữ debug, tấm ảnh bảng xếp hạng, giờ thêm email trả lời mẫu này. Từng mảnh riêng lẻ đều có thể bị bác bỏ, giải thích bằng một lý do vô hại. Nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng bắt đầu vẽ nên hình dạng của một điều gì đó không còn là tưởng tượng, mà là một sự thật đang chờ được gọi tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →