🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

LUMA Fit đóng cửa lúc mười giờ tối, nhưng Châu thường ở lại thêm nửa tiếng để dọn dẹp khu tập, kiểm tra lại tạ đã được xếp đúng chỗ chưa, lau mồ hôi còn sót trên các máy tập. Đó là công việc không ai giao, nhưng chị làm vì thói quen từ hồi còn thi đấu, khi mọi dụng cụ tập luyện phải được giữ gìn cẩn thận như một phần danh dự nghề nghiệp.

Ba tháng trước, khi mới nhận việc tại chi nhánh Nguyễn Gia Trí, Châu từng nghĩ công việc PT ở một phòng gym công nghệ cao như LUMA sẽ nhàn hơn những chỗ chị từng làm, ít phải bê vác, ít phải quát tháo học viên lười biếng. Điều chị không ngờ tới là cái cảm giác trống trải mỗi tối muộn dọn dẹp một mình, khi hầu hết nhân viên văn phòng đã ra về từ sáu giờ chiều, chỉ còn lại vài PT trực ca tối và, thỉnh thoảng, ánh đèn từ khu vực kỹ thuật phía cuối hành lang.

Tối nay, sau khi tắt gần hết đèn khu tập chính, Châu đẩy xe đựng khăn và bình xịt khử trùng đi ngang qua dãy hành lang dẫn tới khu văn phòng. Ánh đèn từ căn phòng kỹ thuật cuối hành lang vẫn hắt qua khe cửa, một vệt sáng mỏng dưới cánh cửa đóng kín.

Châu dừng lại, hơi ngạc nhiên. Giờ này, hầu hết nhân viên văn phòng đã về hết từ lâu.

Chị gõ cửa nhẹ. "Khoa ơi, còn làm việc hả? Muộn rồi đó."

Một khoảng im lặng ngắn trước khi cửa hé mở. Khoa đứng đó, gương mặt có vẻ giật mình, tay vẫn còn đặt trên tay nắm cửa như đang cân nhắc có nên mở hẳn ra hay không.

"À, chị Châu. Em đang xử lý nốt vài việc," Khoa nói, giọng hơi cứng, không có vẻ thân thiện thường thấy ở những cuộc trò chuyện ngắn giữa nhân viên với nhau. "Sắp xong rồi ạ."

"Máy móc có gì trục trặc hả?" Châu hỏi, chỉ hỏi cho có, không thật sự tò mò về công việc kỹ thuật.

"Dạ không, chỉ là... cập nhật hệ thống định kỳ thôi," Khoa đáp, mắt liếc nhanh về phía màn hình laptop sau lưng, rồi quay lại nhìn Châu, cố giữ vẻ mặt bình thường. "Chị cứ về trước đi, em tự khoá cửa được."

"Ừ, vậy em cũng đừng thức khuya quá," Châu nói, rồi tiếp tục đẩy xe đi, không nghĩ ngợi thêm về cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó ngay lúc ấy.

Nhưng khi đã đi được nửa hành lang, Châu chợt nhớ lại vẻ mặt của Khoa lúc mở cửa, cái cách anh giật mình như bị bắt quả tang đang làm gì đó, dù rõ ràng chẳng có gì sai khi một nhân viên kỹ thuật làm việc muộn.

Chị dừng bước, quay đầu nhìn lại. Khe sáng dưới cửa văn phòng kỹ thuật vẫn còn đó, không tắt.

Trong ba tháng làm việc tại LUMA Fit, Châu để ý Khoa không phải kiểu người hay ở lại muộn thường xuyên, thường anh về đúng giờ như mọi nhân viên khác, đôi khi còn về sớm hơn. Việc anh ở lại tới gần mười một giờ đêm, và có vẻ căng thẳng khi bị người khác nhìn thấy mình đang làm gì trên máy tính, là điều khác thường đủ để Châu ghi nhớ, dù chị không có lý do cụ thể nào để nghi ngờ.

Chị tiếp tục đẩy xe ra khu vực kho chứa đồ, cất dọn xong xuôi mọi thứ, rồi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú, gõ vội một dòng.

"Khoa ở lại muộn, có vẻ căng thẳng khi bị thấy đang làm gì đó trên máy."

Chị không biết vì sao mình lại ghi lại điều này, chỉ cảm thấy nên làm vậy, một linh cảm nghề nghiệp mà những năm huấn luyện đã dạy chị: khi có gì đó không khớp với nhịp bình thường, dù nhỏ tới đâu, cũng đáng để nhớ lại sau này.

Trên đường về nhà trọ ở Gò Vấp, Châu chạy xe qua những con đường quen thuộc, đầu óc vẫn vương vấn hình ảnh Khoa đứng ở khung cửa hé mở, ánh mắt giật mình đó, và tự hỏi liệu mình có đang suy diễn quá mức hay không, hay đang bỏ lỡ một điều gì đáng để ý hơn cả những gì chị tưởng.

Về tới phòng trọ, chị nhẹ nhàng mở cửa để không đánh thức em trai đang ngủ say sau một ngày học thêm, đặt túi đồ xuống, rồi ngồi xuống mép giường mình một lúc trước khi đi tắm. Công việc PT vốn dĩ đơn giản trong đầu chị: dạy người ta tập đúng cách, giữ họ an toàn. Chị chưa từng nghĩ một ngày nào đó mình sẽ phải để tâm tới những điều nằm ngoài phạm vi đó, những điều liên quan tới một cánh cửa đóng kín và ánh đèn không chịu tắt.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →