Giờ cao điểm tối thứ Ba, LUMA Fit đông khách hơn hẳn những buổi tối trong tuần, tiếng máy chạy bộ kêu rì rì hoà lẫn tiếng tạ va nhau lách cách từ khu tập tự do. My đứng ở máy chạy bộ, liếc sang bên cạnh, nhận ra người phụ nữ từng khoe "app đoán trúng phóc" hôm My mới đăng ký, giờ đang chạy ở máy kế bên.
"Chào chị," My mở lời, cố tỏ ra tự nhiên. "Em nhớ hôm trước chị có nói app này đoán bài tập trúng lắm, giờ vẫn thấy vậy hả chị?"
Từ hôm nghe được câu chuyện về Vòng Trong, My đã đổi cách tập của mình mà không nhận ra, luôn để ý xung quanh nhiều hơn, lắng nghe những cuộc trò chuyện bâng quơ giữa các khách quen với nhau, hy vọng nhặt được thêm mảnh thông tin nào đó hữu ích. Cô không còn là người khách chỉ biết cắm cúi tập theo lịch của Châu nữa, mà đã thành một người quan sát, dù bản thân cô không thích cảm giác đó chút nào.
Người phụ nữ, tên Hồng theo My nhớ mang máng từ lần gặp trước, gật đầu, hạ tốc độ máy chạy xuống để nói chuyện dễ hơn. "Ừ, mà chị nghe kể còn có cả chỗ so sánh giữa mấy phòng gym khác nhau nữa cơ, vui lắm."
My khựng lại nửa nhịp chạy. "So sánh kiểu gì hả chị?"
"Chị cũng không rõ lắm, nghe bạn chị kể vậy thôi," Hồng nói, giọng thản nhiên như đang kể một chuyện phiếm vô hại. "Kiểu có chỗ nào đó gộp số liệu từ nhiều phòng gym lại, xem ai tập tiến bộ nhất tháng này. Chị nghĩ chắc trò chơi vui vui cho mấy đứa hay đăng story tập gym thôi, chị không tham gia đâu, nghe hơi trẻ con."
"Chị không thấy lo à? Kiểu, dữ liệu của mình bị đem đi so sánh vậy đó," My hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng như đang tò mò thông thường.
Hồng cười, phẩy tay. "Ôi dào, giờ cái gì chẳng bị theo dõi hả em. Chị nghĩ đơn giản thôi, mình không làm gì sai thì sợ gì. Với lại nghe nói vui mà, có kèo cá cược nhỏ nhỏ, có giải thưởng linh tinh gì đó cho ai đứng đầu bảng."
My gật đầu, không tranh luận thêm, nhưng trong lòng dấy lên một cảm giác lạ lẫm khi nghe một người lớn tuổi hơn mình nói về chuyện đó với thái độ nhẹ nhàng tới vậy, như thể việc cơ thể mình bị đem ra so sánh công khai chỉ là một trò chơi vô hại, không phải điều gì đáng phải cân nhắc kỹ.
"Chị nghe từ bạn nào vậy ạ? Em cũng muốn hỏi thử coi có tham gia được không," My hỏi, cố tìm thêm manh mối.
"Bạn chị làm ở văn phòng gần đây, hay đi tập chỗ khác, không phải LUMA," Hồng đáp, không mảy may nghi ngờ gì về mục đích của câu hỏi. "Để chị hỏi lại coi, có gì chị nhắn em sau."
Buổi tập kết thúc, My rời gym với đầu óc nặng trĩu hơn cả những lần trước. Cô đứng ở bãi giữ xe, nhìn quanh phòng tập qua lớp kính dán phim mờ, thấy từng người khách đang tập luyện, ai cũng có vẻ bình thường, vui vẻ, không ai có vẻ gì lo lắng như cô.
Bao nhiêu người trong số họ đã biết về "cái nhóm đó", và coi nó chỉ là một trò tiêu khiển vô hại. Bao nhiêu người chưa từng nghe tới, giống như cô cách đây vài tuần, tin tưởng trọn vẹn vào lời hứa "không gương, không soi" mà không hề biết có một cách khác để soi họ, không cần gương, chỉ cần một ống kính nhỏ trên trần nhà và một dãy máy chủ ở đâu đó không ai nhìn thấy.
My đạp xe về nhà, mắt nhìn thẳng ra đường nhưng đầu óc cứ quay lại câu nói của Hồng, câu nói khiến cô nhận ra một điều đáng sợ hơn cả sự tồn tại của Vòng Trong: có những người biết về nó, và chọn coi đó là bình thường.
Về tới phòng trọ, My kể lại cho Nam nghe qua điện thoại, giọng vẫn còn chút hoang mang. "Chị đó nói kiểu như ai cũng biết vậy đó, coi như chuyện thường ngày. Em không hiểu sao người ta có thể thản nhiên với chuyện đó vậy."
"Vì họ chưa từng phải đứng ở vị trí của mày," Nam đáp, giọng trầm hơn thường lệ. "Với họ đó chỉ là một trò vui trên mạng. Với mày, đó là cơ thể mày đang bị người lạ đem ra bàn tán mà mày không biết. Hai cái đó khác nhau lắm."
My im lặng một lúc, để câu nói đó lắng xuống, rồi khẽ gật đầu dù Nam không nhìn thấy qua điện thoại. Cô hiểu, và chính vì hiểu, cô càng thấy rõ hơn quy mô thật sự của những gì đang diễn ra ngoài kia, lớn hơn rất nhiều so với một mình cô tưởng tượng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →